Hùng Văn

Hùng Văn

Thương thay Đất Việt nghìn năm cay đắng nước non khắp chốn tan tóc khổ sầu. Già khóc trẻ mồ chôn còn đó chưa lâu.
Thương thay dân chúng đói nghèo mãi đeo bao lớp. Ông, cha, cháu, chắt thi nhau làm kiếp ngựa trâu. Leo lắt đèn dầu, vợ bịnh con đau, thuốc không có phải vào nghĩa địa.
Đớn đau thay con Hồng cháu Lạc giặc cho ăn cơm hẩm, bắt phải khạc ra vàng. Trời nổi cơn giận, Đất nổi phong ba, nhưng biết làm sao con cháu rời xa Cội Gốc.
Khóc là khóc nước nhà nô lệ hôm nay vắng bóng Cội Nguồn.
Thương là thương dân tình khốn khổ bao nổi hàm oan tù đầy đồn bót.
Ghét là ghét con người phản quốc dâng nòi giống cho Hùm, Beo, Cáo, Sói nó xơi, dâng cháu con cho quỷ ma nó nuốt.
Hận là hận cô thân độc mã lâm vào lửa bỏng dầu sôi, trong vòng vây chúng gào chúng thét.
Vui là vui biết mình kiệt sức không vì thế mà nằm xuống, mà đứng dậy vươn lên theo chí hướng cha ông thuở trước, phá vòng vây cứu thoát muôn dân.
Nền Quốc Đạo cha ông liền sống dậy non sông vạn dặm, xuân thắm tình đầy. Đồng Bào anh em kẻ trên non người dưới biển, già trẻ gái trai đầy tràng nhựa sống ấm no phơi phới cất cánh mà bay.
Non sông đất nước từ đây, văn minh tột thế, tinh thần vật chất, vào cảnh siêu nhiên. Có thể sánh không kém gì thời dựng nước. Dân giàu nước mạnh có thể kéo dài Độc Lập muôn nghìn năm.
*********
Văn Hóa Cội nguồn.

Leave a Reply