TẬP CHÍ THỜI ĐẠI – 1

TẬP CHÍ THỜI ĐẠI – 1

Ta nên nhớ Cội Nguồn dân tộc
Là anh linh sức mạnh Việt Nam
Tiên Rồng dòng giống Cha Ông
Hào hùng khí phách khiếp kinh quân thù

Chế độ thể chế nầy mất, chế độ thể chế khác lên, chế độ thể chế nào cũng nói vì dân vì nước vì truyền thống Cha Ông. Nhưng thật ra có mấy chế độ thể chế đặt quyền lợi Tổ Quốc lên trên, tôn thờ Quốc Tổ Hùng Vương trong các cơ quan nhà nước học theo gương sáng Quốc Tổ. Mà chỉ lo cũng cố quyền lực, cũng cố đảng phái của mình mà thôi. Thể Chế, Chế Độ nào cũng nói lo cho dân, nhưng thật ra tước Quyền Con Người, trù dập quyền tự do con người. Nhân Quyền, Quyền của mỗi người dân không được tôn trọng, những quyền cơ bản ấy như: quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc. Những quyền mà Tạo Hóa đã ban cho những quyền bất khả xâm phạm. Biết bao chế độ thể chế độc tài, độc trị đã đi qua. Nhưng dân chúng cứ mãi chìm trong sự khốn khổ, thể chế độc tài, độc trị nào cũng gây ra không biết bao nhiêu cảnh bức xúc oan sai, cũng như sự hàm oan của dân chúng. Người dân phải ra thân khiếu kiện hết cấp nầy đến cấp khác khốn khổ vô cùng, đùn đẩy lẫn nhau không cơ quan nào chịu giải quyết mà còn bị trù dập thê thảm đau đớn vô cùng. Trước thảm cảnh bức xúc như vậy, những người còn lương tâm buộc phải lên tiếng phản ánh đúng sự thật tồi tệ của chế độ hầu mong chế độ sửa sai không làm hại những người dân vô tội nữa. Thời những người thiện chí, Trung Can muốn tốt đẹp cho xã hội liền bị trù dập, bắt nhốt cho vào nhà tù, cho rằng những người thiện chí, Trung Can ấy phản lại Tổ Quốc non sông. Một sự thật trớ trêu đáng buồn và cũng lấy làm đáng tiếc cho một chế độ thể chế không biết nhận lấy khuyết điểm để rồi sửa sai. Chế độ thể chế có nhiều cái sai cũng là chuyện bình thường, chỉ cần nhận thức được cái sai của chế độ, sửa chữa lại cho tốt đẹp thời có sao đâu?. Chế Độ dám nhận lỗi, sửa chữa lại cái sai của mình, mới là Chế Độ minh chính thật sự lo cho dân cho nước.
Nhưng sự thật vô cùng bức xúc và thật trớ trêu. Khi chế độ thể chế bị phản ảnh những lỗi sai không những không chịu sửa chữa cái sai của Chế Độ Thể Chế gây ra, mà còn bắt những người Trung Can góp tiếng nói chung đầy thiện chí vào tù, còn cho là những thiện nhân trí thức ấy phản bội lại Tổ Quốc non sông. Phải chăng Chế Độ Thể Chế ấy đã đến hồi tàn mạc nên bất chấp cả lẽ phải, bất chấp mọi dư luận xã hội. Nhất là sự dư luận quốc tế .
Thật ra người dân Việt Nam không có mấy ai phản lại Tổ Quốc thân yêu của mình, huống chi là những thiện nhân thiện chí vì non sông Tổ Quốc. Mà chỉ phản đối chế độ thể chế độc tài, độc trị có lỗi sai cần phải sửa chữa những khuyết điểm lỗ hỏng của chế độ. Cũng như đề ra những chính sách vô lý trấn áp quyền con người, trấn áp quyền tự do mưu cầu hạnh phúc của con người. Những quyền thiêng liêng mà Tạo Hóa đã ban cho mỗi con người, những quyền bất khả xâm phạm. Phản ảnh những quan quyền trấn lột áp bức hiếp đáp dân lành. Những oan sai không biết kêu cứu vào đâu, cực chẳng đã mới đi khiếu kiện lên các cấp. Thảm cảnh khiếu kiện càng về sau càng nhiều, xảy ra khắp cùng đất nước tiền mất tật mang, dân chúng vốn nghèo khổ lại càng thêm khốn khổ làm chấn động lương tâm xã hội. Thời kỳ như thế không phải là thời kỳ đen tối của xã hội sao? Một chế độ thể chế có nhiều cái sai nhưng không chịu sửa sai, lại gây ra không biết bao nhiêu cái sai nữa chồng chất lên nhau, nhất là cái sai tàn bạo đối với dân chúng. Khi Chế độ thể chế ấy không cần đến dân, mà chỉ cần bạo lực cần sự trù dập mạnh tay, làm cho người dân khiếp sợ thời cho đó là sự an toàn của chế độ thể chế độc tài, độc trị. Là một sự sai lầm không gì bình luận nổi. Có thể nói ý trời số mệnh sắp hết không còn gì cứu chữa được nữa.
Thời đại công nghệ thông tin, là thời đại liên thông toàn cầu, chỉ cần tích tắc tốt xấu lan truyền khắp thế giới, làm gì có sự yểm giấu che đậy được. Thời đại nhân loại xích lại gần nhau, liên kết nhau, hợp tác cùng nhau, cùng chung phát triển, thời đại cạnh tranh công bằng, bình đẳng, thời đại tôn vinh cái thiện loại bỏ cái ác. Thời đại so sánh cái lợi, cái hại của mỗi nước. Thời đại văn minh tiến bộ nhân loại như thế, chế độ thể chế độc tài, độc trị trở thành lỗi thời sẽ phải loại bỏ. Nếu nhìn ra các nước Bạn thời dân tộc Việt Nam không khỏi rơi nước mắt, vì thấy các nước Bạn sao mà nhà nước yêu dân đến vậy. Họ biết làm cho dân Họ sung sướng, dân Họ sống trong môi trường Nhân Quyền, Dân Chủ, sống trong thế giới Tự Do Mưu Cầu Hạnh Phúc. Dân Họ sống trong cảnh giàu sang Công Bằng, Bình Đẳng. Thậm chí không sợ nghèo đói, các nước văn minh Dân Họ còn có cả lương thất nghiệp để mà sinh sống. Nhà nước lãnh đạo các nước Bạn, Họ cũng con người như lãnh đạo nhà nước chúng ta, nhưng sao Họ có lòng thương Dân đến vậy, tôn trọng Nhân Quyền, Tự Do đến vậy. Còn đất nước Việt Nam chúng ta thì sao? Những con người được xưng tụng là lãnh tụ vĩ đại hết lòng phục vụ cho dân, lo cho dân lo cho nước, nhưng người dân chưa bao giờ có Nhân Quyền, chưa bao giờ có tự do, nói gì đến tự do mưu cầu hạnh phúc, chưa được sống trong môi trường công bằng, bình đẳng. Mà chỉ sống trong môi trường xin cho. Có thể nói Chế Độ Thể Chế độc tài, độc trị xây dựng lên những công trình to lớn phải nói là vô cùng đồ sộ, nhưng chỉ là công trình trại giam, công trình nhà tù, công trình pháp luật chồng chéo đùn đẩy trách nhiệm cho nhau. Công trình tạo ra khủng bố trù dập những tiếng nói Trung Can đầy trách nhiệm đối với xã hội, đối với non sông Tổ Quốc “ Tấm bi kịch trò đời ” Phải nói là Ông Tổ của sự độc tài, độc trị . Chỉ lo cũng cố quyền lực, cũng cố bè phái chính Bản Thân chế độ bất chấp dư luận can gián phải trái . Thời dân chúng làm sao tránh khỏi những trận mưa khủng bố , đàn áp , bạo lực, tù đày, những tuồng hứa hẹn xa vời làm cho chới với trong cuộc sống, những luật lệ vô lý chụp mũ làm cho dân chúng sống trong sợ hãi, nhất là cảnh sợ hãi tù đày. Một chế độ thể chế xuống cấp đạo đức đến như thế, thời làm sao tránh khỏi dân chúng không bị ảnh hưởng xuống cấp đạo đức theo, cuộc sống xã hội vì thế càng thêm sự giả dối và sự hổn loạn. Có thể nói sự giả dối bày ra khắp nơi khắp chốn, thật giả lẫn lộn tai hại cho cuộc sống vô cùng.
Nhìn rộng ra các nước Bạn. Dân chúng Họ sống trong môi trường thuận lợi, thật giả phân biệt rõ ràng, nhất là chính sách thể chế quan quyền nhà nước Họ bao giờ cũng coi Tổ Quốc nhân dân là trên hết lấy dân làm gốc, Nhân Quyền Dân Chủ. Còn chế độc thể chế độc tài, độc trị quan quyền của ta thì sao ? Có làm được như các nước bạn không ? Hay cứ mãi cũng cố quyền lực sự độc tài độc trị . Coi Tổ Quốc không bằng đảng, yêu đảng chính là yêu non sông Tổ Quốc. Nên mới có cảnh ngoại xâm chiếm lần đất đai đất liền, cũng như biển đảo của Ông Cha chúng ta. Những bằng chứng đành rành khó mà chối cải cho được. Dân chúng xuống cấp đạo đức không ở lỗi của dân chúng. Mà ở tại cái chế độ, thể chế Độc Tài, Độc Trị, thể chế xin cho kia. Ông Cha ta thường dạy đói ra Quỉ ra Ma. No ra Tiên ra Phật. Một dân tộc sống trong sự xin cho kìm kẹp của chế độ thể chế độc tài, độc trị. Dù đất nước nào cũng vậy dân chúng sống trong chế độ thể chế xin cho độc tài, độc trị thời dân chúng ở đất nước ấy không đói thời cũng phải chịu nghèo, cái nghèo cứ đeo bám mãi, không ra Ma thời cũng ra Quỉ, vì khát vọng thèm khát đủ thứ. Kể cả tinh Thần lẫn vật Chất. Khát vọng Nhân Quyền, khát vọng tự do, khát vọng công bằng, bình đẳng, khát vọng sống bình yên , khát vọng tự do mưu cầu hạnh phúc, khát vọng ra khỏi sự kìm kẹp của những luật lệ vô lý, khát vọng của sự làm chủ cuộc sống, khát vọng quyền sống của con người. Sự khát vọng đói khát nhiều như thế không biến ra ma thời cũng ra quỉ mà thôi.
Đã là con người thời phải sống có tự do, sống công bằng bình đẳng. Sống có Nhân Quyền, sống tự do mưu cầu hạnh phúc. Cuộc sống như thế chính là cuộc sống thiên đàng trần gian cực lạc. Cuộc sống mất quyền con người sống không có tự do, sống trong sự quản thúc kìm kẹp của những luật lệ vô lý cuộc sống như thế không khác gì cuộc sống trần gian địa ngục, cuộc sống của quỉ và ma. Cuộc sống xuống cấp đạo đức, đánh mất lương trị khủng bố và sự lừa dối .
Hãy nhìn ra thế giới các nước còn chế độ thể chế độc tài, độc trị thể chế của sự xin cho thời sẽ rõ. Người dân sống vô cùng khốn khổ bởi những điều luật vô lý trói buộc, sống trong nghèo đói và sự sợ hãi. Không phải sống trong địa ngục trần gian thời gọi là gì ?
Các nước văn minh trên khắp toàn thế giới đã vạch trần thực chất thối nát của chế độ thể chế xin cho độc tài, độc trị. Luôn đi ngược lại đạo đức văn minh xã hội, đi ngược lại trào lưu phát triển văn minh nhân loại. Nhân loại các nước văn minh tiến bộ lúc nào cũng lên án thể chế độc tài, độc trị là phi đạo đức, phi nhân tính Chỉ có những người mê muội , tai điếc, mắt đui mới không nghe thấy những tiếng nói lương tâm, các nước văn minh lên án hàng ngày hàng giờ. Coi chế độ thể chế độc tài, độc trị là chế độ thể chế tội ác nhân loại. Cướp đi những quyền cơ bản con người, những quyền mà Tạo Hóa đã ban cho những quyền bất khả xâm phạm, trong quyền ấy như quyền tự do, quyền công bằng bình đẳng, quyền tự do mưu cầu hạnh phúc. Những quyền thiêng liêng nầy đã bị chế độ thể chế độc tài, độc trị trù dập ngăn cấm, không phải tội ác nhân loại là gì?
Hạnh phúc về quyền con người, quyền tự do là thứ hạnh phúc thiêng liêng được coi như là căn bản hạnh phúc của con người, những quyền hạnh phúc bất khả xâm phạm mà Tạo Hóa đã ban cho. Thể chế độc tài độc trị trù dập Nhân Quyền Dân Chủ là đi ngược lại quyền thiêng liêng Tạo Hóa, Không chóng thì chầy cũng sẽ bị huyền cơ chuyển xây tận diệt. Đó là định luật tự nhiên không sao tránh khỏi.
Những màn kịch ảo thuật về ngôn từ của chế độ thể chế độc tài độc trị hầu mong che đậy những lỗi thời xơ cứng thoái hóa của chế độ. Nhưng lại nhiều mâu thuẫn trong ngôn từ, cũng như hành động dẫn đến hài hước, lời nói không đi đôi với việc làm. Nhất là Sự hứa hẹn lừa dối trong văn hóa, là sự lừa dối nguy hại cả một dân tộc, làm cho dân tộc mờ mịt không phân biệt đâu là đúng, đâu là sai. Dẫn đến mất phương hướng, đạo đức rơi vào tà kiến ác đạo liền xuống cấp đạo đức trầm trọng, gây ra sự hổn loạn trong cuộc sống.
Sự lừa dối về văn hóa đã ăn sâu trong từng xóm ngõ, ăn sâu trong lòng của mỗi người dân. Đã gieo nhân không tốt thời mong gì gặt quả đẹp lành được, làm cho dân tộc Việt Nam điêu linh khốn khổ. Nhất định lịch sử lên án, phán xét và luận tội.
Có thể nói Chế độ thể chế độc tài, độc trị không phải bây giờ mới có mà đã có từ lâu kéo dài hơn mấy mươi nghìn năm, từ thời Phong Kiến Thần Giáo đến bây giờ . Từ chế độ thể chế độc tài, độc trị thô sơ Thần Giáo cá nhân, tiến đến chế độ thể chế độc tài, độc trị hiện đại Tập Thể. Từ cá nhân độc tài độc trị , đến tập thể độc tài độc trị . Có thể nói chủ nghĩa độc tài, độc trị có ra là từ con đẻ của chủ nghĩa cá nhân tồn tại từ thời Thần Giáo đến bây giờ. Nguồn gốc của chủ nghĩa cá nhân là. Sống ích kỉ chỉ biết cho mình, chỉ vì lợi ích riêng cho mình, mà không cần biết đến người khác. Tính ích kỉ bộc lộ bản chất hẹp hòi, nhỏ mọn của kẻ tiểu nhân. Người ích kỉ luôn hành động nhằm vì lợi ích cá nhân cho chính mình. Thậm chí bất chấp thủ đoạn giày xéo lên Công Lý, Công Bằng Đạo Lý, đạo đức con người. Sống không có trách nhiệm sống chỉ vì lợi ích cá nhân, sống hẹp hòi gây hại cho đời sống xã hội. Sự mỉa mai của cuộc sống là sự sống phô bày những lời hứa hẹn, cũng như sự giả dối, sự háo lợi đến kì quặc, những sự lừa đảo hết sức buồn cười, đã để lộ cái đuôi cáo, vô văn hóa, được che đậy bởi lớp vỏ truyền thống Ông Cha. Chiếc mặt nạ bịp bợm đã bị những cái lợi to lớn đấu đá lẫn nhau hất tung ra. Vở kịch hề vì nước vì dân đã bị lật tẩy làm cho ai cũng thấy buồn cười. Những người chạy theo chủ nghĩa cá nhân xem nhẹ truyền thống anh linh dân tộc, quên đi Nguồn Cội Tổ quốc mình, thường là những kẻ tôn thờ ngoại ban, miệng thời hô yêu nước yêu truyền thống Ông Cha. Nhưng lòng sùng kính ngoại xâm, để mất đất Tổ Tiên mà hàng nghìn nghìn năm bao thế hệ Ông Cha đã đổ xương máu gìn giữ. Những kẻ làm mất đất Ông Cha không biết hối cải mà còn cho mình là đại anh hùng dân tộc, đánh đâu thắng đó không phải trò hề lắm sao?
Nỗi khổ lớn của dân tộc là làm mất đất Ông Cha cũng như cảnh tương tàn anh em Đồng Bào chém giết lẫn nhau.
Những nấm mồ khắp trên đất nước, những thương tật đầy mình cho sự đấu đá lẫn nhau nồi da nấu thịt. Nếu còn chút lương tâm thời không bao giờ làm lễ chiến thắng trên xương máu đồng loại anh em. Mà phải xoa dịu lòng hận thù với nhau. Vinh quang ư ? Vinh hiển ư ? Tốt đẹp ư ? Khi những đồng loại anh em ngã gục dưới tay mình. Chỉ những người không còn lương tâm mới nghĩ sát hại anh em là vinh quang. Anh hùng theo kiểu nồi da nấu thịt. Phải chăng anh hùng của chú hề trên sân khấu để cho khán giả cười, khán giả xem.
Mỗi lần các thế lực ngoại xâm dẫm chân lên sự đau khổ của dân tộc. Anh hùng đâu không thấy mà chỉ thấy cúi đầu tùng phục ngoại xâm. Không khỏi nhịn nổi những trận cười chua xót để cho ngoại xâm chúng cỡi. Chúng ban cho chút quyền lực cũng cố độc tài, độc trị, thời lương tâm lương tri liền vứt vào chốn bùn lầy bẩn thỉu. Lũ ngoại xâm quá hiểu rõ chỉ cần tài trợ cho chút ít những quyền lợi nhỏ nhoi, thời bạo lực tàn bạo nổi lên, theo sự sai khiến của bọn quan thầy Bắc Kinh, trù dập anh em Đồng bào làm tăng thêm sự hận thù trong cảnh nồi da nấu thịt, Sò- Hến cắn nhau, Ngư Ông trúng mánh. Hai Hổ đánh nhau thợ săn đắc lợi. Lũ ngoại xâm cũng hiểu rõ anh em tương tàn lẫn nhau hận thù càng dâng cao, không còn mong gì đoàn kết dân tộc được nữa. Ngoại xâm chúng tạo ra cảnh anh em tương tàn nồi da nấu thịt, sức mạnh đoàn kết của dân tộc Việt Nam không còn. Bó đũa đoàn kết dân tộc tan rã, những chiếc đũa nhỏ nhoi, chúng tiêu diệt bẻ gảy một cách dễ dàng. Mưu đồ xâm lược của lũ ngoại xâm coi như đã thành công. Chỉ chờ người Việt nam cuối đầu dâng hiến đất đai non sông Tổ Quốc Ông Cha cho chúng.
Dân tộc Việt Nam đã thấm thía cái cảnh khốn khổ nô lệ giặc Tàu hơn hai nghìn năm, cũng như ngán ngẩm cái chủ nghĩa vô thần, phi nhân đạo, vô đạo đức, mà bọn quan thầy Bắc Kinh dùng nó để dày xéo các dân tộc thuộc địa khác. Chủ nghĩa vô thần độc tài, độc trị đã bị các nước văn minh thế giới vứt vào đống rác bẩn thỉu để khỏi thấy mùi hôi tanh đầy máu những người vô tội.
Là người Việt Nam nhất là những người còn chút lương tâm tôn thờ Văn Hóa Cội Nguồn Truyền Thống Anh Linh Cha Ông. Không thể không nói lên sự thật Bản chất của chủ nghĩa vô thần, phi nhân đạo, vô đạo đức, làm hại nền Văn Hiến Nước Nhà có hơn năm nghìn năm. Bản chất con cháu Tiên Rồng là như thế, một khi gươm thiên trấn quốc trí huệ đã vung lên thời ánh hào quang xuyên suốt năm nghìn năm Văn Hiến quét sạch lũ quân thù xâm lược. Lũ quân thù không còn cơ hội làm mưa làm gió trên đất nước Việt Nam. Vì lưới pháp Công Lý đã bủa vây như thiên la địa võng.
Nói đến yêu nước là nói sự thừa kế di chí Quốc Tổ Vua Hùng, gìn giữ non sông Tổ Quốc, gìn giữ truyền thống Ông Cha, bảo vệ sự sống Đồng Bào anh em. Chứ không phải dàn dựng màn hài kịch chính trị, thâu tóm quyền lực về cho mình lột trần dân chúng, bố thí sự nhỏ giọt chút ít lợi lộc cho dân chúng. Mà là bảo vệ Quyền Con Người, Nhân Quyền. Những quyền mà Tạo Hóa đã ban cho những quyền bất khả xâm phạm.
Khi Quốc Tổ Vua Hùng dựng nước Văn Lang lấy Dân làm Gốc . Vì thế nhà nước Văn Lang là nhà nước Dân Chủ. Nhà nước Nhân Quyền Dân Chủ là nhà nước của dân , do dân và vì dân, nhà nước đem lại sự Công Bằng Bình Đẳng cho toàn dân.
Hãy chấm dứt tuồng hề hứa hẹn, cũng như cảnh nồi da nấu thịt anh em Đồng Bào tàn sát lẫn nhau không mấy tốt đẹp, được đánh giá là tồi tệ nhất trong lịch sử.
Thật đáng buồn cho một cuộc hề khói mây rồi cũng trở về khói mây. Lịch sử tiếp theo lịch sử , những cái gì không được minh chính sẽ vùi lấp tất cả, chỉ còn lại những tiếng xấu để đời.
Đây là dịp may hiếm có, bởi có người nói lên sự thật, một sự thật hi hữu, phải nói là một ân nhân mở ra một con đường sống, con đường hòa hợp dân tộc. Con đường xóa bỏ hận thù, con đường minh chính đi theo truyền thống anh linh Cha Ông. Sống trong tình thương nhân ái. Tình đồng loại Nghĩa Đồng Bào, tha thứ cho nhau, tất cả hướng về tương lai. Tôn thờ Cội Nguồn đổi mới đi lên, sống cao đẹp sống cho nhân loại, sống vì mọi người. Nhân loại hạnh phúc là mình hạnh phúc. Trong cõi đời nầy giá trị cuộc sống đều nằm ở trong tay của mỗi người. Hãy phát huy và nắm bắt phẩm chất tốt đẹp của nhịp sống. Cùng nhau xây dựng xã hội văn minh dân giàu nước mạnh theo kịp các nước văn minh thế giới . Đó là sự mong muốn của người viết lên sự thật nầy.
* * *

Lạc Cội lạc Nguồn người gian khổ
Đời còn Dân Chủ đời tự do
Truyền thống Cha Ông không tưởng nghĩ
Tránh sao cho khỏi những âu lo
Trở về Nguồn Cội chung nhau giữ
Nước non độc lập, mãi ấm no
—————————-

ĐINH HÙNG CHUNG

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s