CHỜ AI NỮA Việt Nam cứ mãi, thế nầy sao ? Dẫm chân tại chỗ, chẳng vươn cao Cứ mãi ôm tuồng xây mộng ảo
CHỜ AI NỮA Việt Nam cứ mãi, thế nầy sao ? Dẫm chân tại chỗ, chẳng vươn cao Cứ mãi ôm tuồng xây mộng ảo
KHỔ ĐEO MANG Không thể không buồn cảnh nước non Thế thời mờ mịt, khổ đeo mang Oán hận bùng lên, cao chót vót Bạo
NỖI BUỒN Buồn nỗi đói nghèo, khổ can qua Nước non đất Việt, lắm phong ba Chạnh lòng quặn thắt, đau với đớn Ngấm lệ
CÁI VUI NÀO HƠN Cái vui nào hơn, vui tự do Mưu cầu hạnh phúc, vui ấm no Vui trong cuộc sống vui mơ ước
CHÍ NAM NHI Gió bụi phong sương, có nệ gì Con đường chính nghĩa, mãi cứ đi Lên đèo xuống dốc, nghìn sông suối Lận
THIÊN THỜI Thiên thời đâu thể, dễ bỏ qua Chạy theo không kịp, dễ lùi xa Nghìn năm cơ hội kìa trước mắt Nếu không