TRỔ VĂN MINH Đất nước Việt nam, dậy anh linh Qua rồi thời thế, cảnh tối tăm Đông đã không còn , xuân lại đến
TRỔ VĂN MINH Đất nước Việt nam, dậy anh linh Qua rồi thời thế, cảnh tối tăm Đông đã không còn , xuân lại đến
VỐN GỐC VĂN MINH Ai nói Việt Nam chẳng thông minh Từ khi dựng nước, đã oai linh Văn minh lúa nước, đường dệt lụa
RA SỨC LẬP CÔNG Đừng xưng bá làm gì cho mệt Hãy về Nguồn nương tựa Cha Ông Lập công vào hội Rồng Tiên Mới
HÃY TỈNH ĐI Hãy tỉnh đi , những con người giả dối Yêu nước non, mà quên người dựng nước Muốn ăn trái, mà quên
CÂU CHUYỆN SỐ 13 CÔNG VÀ PHỤNG Ngày nào cũng vậy Công thường đến nhà Phụng để chơi, luôn có sự tranh luận xảy ra.
NGỦ RỒI – THỨC DẬY Một dân tộc đã từng tuột dốc Nào ngờ đâu bổng chốc bay lên Làm cho thế giới thất kinh