TỰ MÌNH ĐỨNG DẬY

TỰ MÌNH ĐỨNG DẬY

Đã ngã xuống, thời tự mình đứng dậy
Và vượt qua, nỗi lo sợ trong lòng
Phải mạnh mẻ, đương đầu cùng dông bão
Mới vượt qua, khảo đảo cõi hồng trần
Nơi quỷ ma, lộng hành đang quản lý
Đủ họa tai, và cột trói đôi chân
Thứ quý nhất, là Văn Kinh Thiên Ý
Phải đâu là, vật chất những lợi danh
Ta giải thoát, vốn do Ta là chính
Đừng trông chờ, quỳ lạy những một ai
Thứ Ta tìm, là con đướng giải thoát
Thứ Ta cần, là Như Ý Mâu Ni
Ta vạch mây, cho Mặt Trời tỏa sáng
Những chồi non, nhờ đó để vươn lên
Ta đang sống, nhưng hiểu về đường chết
Mãn kiếp trần, Ta trở lại quê Tiên
Phải mạnh mẻ, dù trăm lần ngã xuống
Ngã xuống rồi, Ta vụt đứng trở lên
Và thứ Ta, đang tìm là chân lý
Nền Cội Nguồn, truyền thống những anh linh
Nền Cội Nguồn, những kho tàng châu báu
Đã có rồi, thời phúc báo vô biên
Phải mạnh mẻ, phá tan niềm u tối
Cho đất trời, rạng rỡ ánh quang vinh
***
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————————-

Leave a Reply