LONG HOA – THI TẬP
CA NHẠC
BÀI 996: TỈNH MỘNG ĐƯỜNG TRẦN
Ngày xưa Ta
Chạy theo cái bóng
Danh lợi phù du
Gió thoảng mây trôi
Ngỡ đời là
Mật ngọt bình yên
Nào hay đâu
Sóng gió liên miên
Vô thường vật chất
Dệt lênh trần đời
Biến thành bể khổ
Dập vùi Hồn Linh
Rồi một sớm mai
Sương rơi lặng lẽ
Nghe tiếng nhạc trời
Vang tận chân mây
Kinh hành nhẹ bước
Tâm hồn lân lân
Ta chợt giác ngộ
Nhìn vào chính Ta
Từng trong hơi thở
Sáng soi lòng mình
Nhận ra vô thường
Lao vào hướng ngoại
Lạc loài vô minh
Đi vào hướng Nội
Thấy lòng bình yên
Mây lòng tan biến
Phiền não không còn
Bốn ân nghĩa nặng
Tám gió không lay
Bước chân an lạc
Trên đường Ta đi
Ta mỉm cười
Vì đã về nhà
Khi tâm trong sáng
Đâu còn xa xôi
Về Nguồn về Nhà
Quy Tông nhận Tổ
Vào nhà Bổn Chân
Tròn đầy đạo cả
Thành Phật, Thánh, Tiên
Tự tại tự do
Ngay giữa dòng đời
Trong mỗi nụ cười
Thoát tục tiêu diêu
Đâu như ngày xưa
Chạy theo cái bóng
Danh lợi phù du
Gió thoảng mây trôi
Ngỡ đời là
Mật ngọt bình yên
Nào hay đâu
Sóng gió liên miên
Vô thường vật chất
Dệt lênh trần đời
Biến thành bể khổ
Dập vùi Hồn Linh
***
Ngày xưa Ta
Chạy theo cái bóng
Danh lợi phù du
Gió thoảng mây trôi
Ngỡ đời là
Mật ngọt bình yên
Nào hay đâu
Sóng gió liên miên
Vô thường vật chất
Dệt lênh trần đời
Biến thành bể khổ
Dập vùi Hồn Linh
Rồi một sớm mai
Sương rơi lặng lẽ
Nghe tiếng nhạc trời
Vang tận chân mây
Kinh hành nhẹ bước
Tâm hồn lân lân
Ta chợt giác ngộ
Nhìn vào chính Ta
Từng trong hơi thở
Sáng soi lòng mình
Nhận ra vô thường
Lao vào hướng ngoại
Lạc loài vô minh
Đi vào hướng Nội
Thấy lòng bình yên
Mây lòng tan biến
Phiền não không còn
Bốn ân nghĩa nặng
Tám gió không lay
Bước chân an lạc
Trên đường Ta đi
Ta mỉm cười
Vì đã về nhà
Khi tâm trong sáng
Đâu còn xa xôi
Về Nguồn về Nhà
Quy Tông nhận Tổ
Vào nhà Bổn Chân
Tròn đầy đạo cả
Thành Phật, Thánh, Tiên
Tự tại tự do
Ngay giữa dòng đời
Trong mỗi nụ cười
Thoát tục tiêu diêu
Đâu như ngày xưa
Chạy theo cái bóng
Danh lợi phù du
Gió thoảng mây trôi
Ngỡ đời là
Mật ngọt bình yên
Nào hay đâu
Sóng gió liên miên
Vô thường vật chất
Dệt lênh trần đời
Biến thành bể khổ
Dập vùi Hồn Linh
***
Ta chợt giác ngộ
Nhìn vào chính Ta
Từng trong hơi thở
Sáng soi lòng mình
Nhận ra vô thường
Lao vào hướng ngoại
Lạc loài vô minh
Đi vào hướng Nội
Thấy lòng bình yên
Mây lòng tan biến
Phiền não không còn
Bốn ân nghĩa nặng
Tám gió không lay
Bước chân an lạc
Trên đường Ta đi
Ta mỉm cười
Vì đã về nhà
Khi tâm trong sáng
Đâu còn xa xôi
Về Nguồn về Nhà
Quy Tông nhận Tổ
Vào nhà Bổn Chân
Tròn đầy đạo cả
Thành Phật, Thánh, Tiên
Tự tại tự do
Ngay giữa dòng đời
Trong mỗi nụ cười
Thoát tục tiêu diêu
Đâu như ngày xưa
Chạy theo cái bóng
Danh lợi phù du
Gió thoảng mây trôi
Ngỡ đời là
Mật ngọt bình yên
Nào hay đâu
Sóng gió liên miên
Vô thường vật chất
Dệt lênh trần đời
Biến thành bể khổ
Dập vùi Hồn Linh
***
Đâu như ngày xưa
Chạy theo cái bóng
Danh lợi phù du
Gió thoảng mây trôi
Ngỡ đời là
Mật ngọt bình yên
Nào hay đâu
Sóng gió liên miên
Vô thường vật chất
Dệt lênh trần đời
Biến thành bể khổ
Dập vùi Hồn Linh
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————-
