LONG HOA – THI TẬP CA NHẠC – BÀI 997: NHÌN KINH THƠ TA LẠI NHỚ ĐẾN NGƯỜI

LONG HOA – THI TẬP
CA NHẠC
BÀI 997: NHÌN KINH THƠ
TA LẠI NHỚ ĐẾN NGƯỜI

Nhìn kinh thơ
Ta lại nhớ đến người
Người Thầy Văn Hóa
Người Thầy độ nhân
Người Thầy
Chỉ biết vì dân
Vì non vì nước
Cứu nhân độ đời
Tuy năm nay
Thầy đã gìa rồi
Nhưng Thầy vẫn sáng
Như mặt trời ban mai
Như hoa sen
Thơm ngát sạch trong
Gần bùn mà chẳng
Hôi tanh mùi bùn
Như hoa Mai
Rực rỡ thơm lừng
Luôn mang cốt cách
Tiên Rồng, Rồng Tiên
Cả một đời
Tận tụy sớm hôm
Truyền trao Thiên Ý
Bảy mươi năm cuộc đời
Thầy tuy già
Nhưng hồn Thầy bất tử
Mỗi lời kinh
Là huệ mạng
Anh Linh của Thầy
Thầy vẫn sống
Sống trong lòng nhân loại
Mãi vạn đời
Gần con cháu không xa
Còn kinh
Còn kệ còn người
Người là bất tử
Sống cùng cháu con
***
Nhìn kinh thơ
Ta lại nhớ đến người
Người Thầy Văn Hóa
Người Thầy độ nhân
Người Thầy
Chỉ biết vì dân
Vì non vì nước
Cứu nhân độ đời
Tuy năm nay
Thầy đã gìa rồi
Nhưng Thầy vẫn sáng
Như mặt trời ban mai
Như hoa sen
Thơm ngát sạch trong
Gần bùn mà chẳng
Hôi tanh mùi bùn
Như hoa Mai
Rực rỡ thơm lừng
Luôn mang cốt cách
Tiên Rồng, Rồng Tiên
Cả một đời
Tận tụy sớm hôm
Truyền trao Thiên Ý
Bảy mươi năm cuộc đời
Thầy tuy già
Nhưng hồn Thầy bất tử
Mỗi lời kinh
Là huệ mạng
Anh Linh của Thầy
Thầy vẫn sống
Sống trong lòng nhân loại
Mãi vạn đời
Gần con cháu không xa
Còn kinh
Còn kệ còn người
Người là bất tử
Sống cùng cháu con
***
Cả một đời
Tận tụy sớm hôm
Truyền trao Thiên Ý
Bảy mươi năm cuộc đời
Thầy tuy già
Nhưng hồn Thầy bất tử
Mỗi lời kinh
Là huệ mạng
Anh Linh của Thầy
Thầy vẫn sống
Sống trong lòng nhân loại
Mãi vạn đời
Gần con cháu không xa
Còn kinh
Còn kệ còn người
Người là bất tử
Sống cùng cháu con
***
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————-

Leave a Reply