NGU SI CÓ KHÁC
Người ngu si, luôn phỉ bán Ông Cha
Tự rước họa vào thân, ngu với dốt
Vốn ngu si, nên trí mù có khác
Phá Tổ Tiên, đọa muôn kiếp hà sa
Cây mất Gốc, tốt làm sao được nhĩ
Người phá Nguồn, phúc, đức, tự tiêu tan
Bởi vốn dĩ, người hay cây nào khác
Gốc mất rồi, thời tan nát đời cây
Người cũng thế, người không còn Cội Gốc
nạn cùng tai, kéo đến mãi triền miên
Bởi ngu si, cảnh trí mù nào biết
Tự diệt mình, đời mất Gốc đảo điên
Vô lượng kiếp, đọa đày không lối thoát
Họa cùng tai, nào thấy cảnh bình yên
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————
