ĐÂU CŨNG BẠN ĐỜI
Một mình chưa hẳn cô đơn
Vì Ta có bạn Kinh, Thơ, hằng ngày
Thế gian quán trọ tạm dừng
Có chi Ta phải bận lòng có chi
Về Nguồn Ta mãi bước đi
Một mình cũng tốt ít khi mích lòng
Chủ yếu an lạc Tâm Hồn
Đâu đâu cũng bạn đất, trời, gió, mây
Đạo Trời mặc sức mà say
Kinh, thơ, triết, truyện, đủ cho Ta dùng
Dù cho vạn kiếp đường đời
Kinh, Thơ bầu bạn, đồng hành bên nhau
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————
