VÀNG ĐỐNG, BẠC KHO
KHÔNG BIẾT KINH DOANH
XÀI HOÀI CŨNG HẾT
Giàu tài nguyên non sông đất nước, nhưng không biết cách để làm giàu. Chỉ biết bán tài nguyên để tiêu xài, dù rừng, núi, đầy vàng. Biển, sông, đầy bạc, cũng đi vào cạn kiệt, đời con cháu không có cám để mà ăn.
Trên đời còn lắm cái ngu
Kim cương châu báu thời đem đổi chì
Ra thân làm mướn lỵ quỳ
Để rồi nhận lấy những đồ bỏ đi
Sai đường, thời tỉnh mấy khi
Mắt mù không sự, trí ngu mới là
Mấy ai mà sợ Phật Bà
Sợ Ma sợ quỷ sợ là Ác Nhân
***
Ngược dòng tìm lại Tổ Tông
Trí mù đã sáng, giàu sang mấy hồi
Rừng vàng biển bạc vạn đời
Trao ra một cắt lấy vào vạn muôn
Trí khôn vùi lấp, mất khôn
Đào lên mài dũa sáng trưng mặt trời
Trở thành chúa tể Ông Hoàng
Ngự trên Biển Bạc, Rừng Vàng đỉnh cao
Đi vào phồn thịnh biết bao
Trí khôn là nhất, gươm đao sao bằng
Trí khôn luôn trổ hoạnh tài
Làm cho nước mạnh dân giàu cao sang
***
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————————-
