LONG HOA – THI TẬP
CA NHẠC
BÀI 790: THỨC TỈNH ĐỂ MÀ ĐI
Cõi tạm nơi trần gian
Phải đâu là chánh quê
Chỉ là nơi quán trọ
Ghé đến, rồi ra đi
Cõi vô thường chuyển vận
Hỏi nào mấy ai hay
Bao cảnh đời nghịch, thuận
Tuôn rơi bao dòng lệ
Những thảm cảnh xảy ra
Đầy cảnh trần hà sa
Cuộc đời như mưa nắng
Thay đổi mãi liên miên
Cảnh đời trần mộng ảo
Nào có được bình yên
Nếu như không tìm chỗ
Neo đậu những tựa nương
Lao đao bao chìm nổi
Dập vùi những lênh đênh
Sống như cây không Gốc
Sống như sông không Nguồn
Thời phước khô, lộc tàn
Kiệt hao mòn may mắn
Sống tai bay họa gửi
Nhận đủ mùi đắng cay
Vì thương xót thế nhân
Nên Quốc tổ lâm phàm
Truyền Thiên Ý lời Trời
Cứu giải thoát nạn tai
Hãy cùng nhau về Cội
Để giải trừ kiếp nạn
Trong bể trần chông gai
Cha Mẹ trời phù hộ
Những tháng ngày bình yên
Nơi cõi trần giả tạm
Cõi đến, rồi lại đi
Đi thời chẳng mang chi
Chỉ mang theo cái nghiệp
Ác, Thiện do mình gieo
Siêu đọa do mình chọn
Trên con đường vô tận
Thức tỉnh để mà đi
***
Cõi tạm nơi trần gian
Phải đâu là chánh quê
Chỉ là nơi quán trọ
Ghé đến, rồi ra đi
Cõi vô thường chuyển vận
Hỏi nào mấy ai hay
Bao cảnh đời nghịch, thuận
Tuôn rơi bao dòng lệ
Những thảm cảnh xảy ra
Đầy cảnh trần hà sa
Cuộc đời như mưa nắng
Thay đổi mãi liên miên
Cảnh đời trần mộng ảo
Nào có được bình yên
Nếu như không tìm chỗ
Neo đậu những tựa nương
Lao đao bao chìm nổi
Dập vùi những lênh đênh
Sống như cây không Gốc
Sống như sông không Nguồn
Thời phước khô, lộc tàn
Kiệt hao mòn may mắn
Sống tai bay họa gửi
Nhận đủ mùi đắng cay
Vì thương xót thế nhân
Nên Quốc tổ lâm phàm
Truyền Thiên Ý lời Trời
Cứu giải thoát nạn tai
Hãy cùng nhau về Cội
Để giải trừ kiếp nạn
Trong bể trần chông gai
Cha Mẹ trời phù hộ
Những tháng ngày bình yên
Nơi cõi trần giả tạm
Cõi đến, rồi lại đi
Đi thời chẳng mang chi
Chỉ mang theo cái nghiệp
Ác, Thiện do mình gieo
Siêu đọa do mình chọn
Trên con đường vô tận
Thức tỉnh để mà đi
***
Cuộc đời như mưa nắng
Thay đổi mãi liên miên
Cảnh đời trần mộng ảo
Nào có được bình yên
Nếu như không tìm chỗ
Neo đậu những tựa nương
Lao đao bao chìm nổi
Dập vùi những lênh đênh
Sống như cây không Gốc
Sống như sông không Nguồn
Thời phước khô, lộc tàn
Kiệt hao mòn may mắn
Sống tai bay họa gửi
Nhận đủ mùi đắng cay
Vì thương xót thế nhân
Nên Quốc tổ lâm phàm
Truyền Thiên Ý lời Trời
Cứu giải thoát nạn tai
Hãy cùng nhau về Cội
Để giải trừ kiếp nạn
Trong bể trần chông gai
Cha Mẹ trời phù hộ
Những tháng ngày bình yên
Nơi cõi trần giả tạm
Cõi đến, rồi lại đi
Đi thời chẳng mang chi
Chỉ mang theo cái nghiệp
Ác, Thiện do mình gieo
Siêu đọa do mình chọn
Trên con đường vô tận
Thức tỉnh để mà đi
***
Vì thương xót thế nhân
Nên Quốc tổ lâm phàm
Truyền Thiên Ý lời Trời
Cứu giải thoát nạn tai
Hãy cùng nhau về Cội
Để giải trừ kiếp nạn
Trong bể trần chông gai
Cha Mẹ trời phù hộ
Những tháng ngày bình yên
Nơi cõi trần giả tạm
Cõi đến, rồi lại đi
Đi thời chẳng mang chi
Chỉ mang theo cái nghiệp
Ác, Thiện do mình gieo
Siêu đọa do mình chọn
Trên con đường vô tận
Thức tỉnh để mà đi
***
Nơi cõi trần giả tạm
Cõi đến, rồi lại đi
Đi thời chẳng mang chi
Chỉ mang theo cái nghiệp
Ác, Thiện do mình gieo
Siêu đọa do mình chọn
Trên con đường vô tận
Thức tỉnh để mà đi
***
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————-
