U MINH LẠC NGUỒN
Nước Việt Nam, cảnh lao đao lận đận
Biết bao lần, cảnh lâm nạn chiến tranh
Bao nỗi khổ, cảnh nồi da nấu thịt
Cảnh tranh giành, trù dập những điêu linh
Đau đớn thay, giống Rồng Tiên đại Việt
Biết bao lần, đao, kiếm, đạn, cung tên
Thân ngã gục, trên chiến trường đẫm lệ
Mãi suy tàn, trong cuộc sống bấp bênh
Luôn chới với, cảnh đói nghèo lạc hậu
Bởi lạc Nguồn, dù phấn đấu khó nên
Cảnh lạc Nguồn, ôi còn chi đoàn kết
Muốn yên bình, thời rất khó mà mong
Bởi xé xâu, làm nhà tan cửa nát
Lấm cơ hàn, hạnh phúc đã vùi chôn
Sống đảo điên, biết bao giờ chấm dứt
Bởi cuộc đời, Nguồn Gốc vốn đã quên
Tại ai đây, tại u minh lạc lối
Tự mở đường, cho cáo sói ngoại xâm
Hãy tỉnh đi, nhận sai lầm mất Gốc
Trở về Nguồn, đoàn kết những anh em
Gốc đã vững, thời cuộc đời xanh tốt
Nguồn vững rồi, Dân, Nước, mạnh vô biên
Họa không còn, sống an vui hưởng phúc
Trở về trời, nào khó lúc Quy Tiên
Từ đây sóng gió bình yên
Không còn lận đận lao đao khốn cùng
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————–
