THAN THÂN
TRÁCH PHẬN MÀ CHI
Sống trên đời, mấy ai là dư giả
Dư cái nầy, thời thấy thiếu cái kia
Cứ thiếu mãi, không bao giờ là đủ
Nếu không dừng, biết đủ, khổ biết bao
Đời thoáng chốc, như bóng câu cửa sổ
Muốn cho nhiều, thời có được gì đâu
Của trần nào phải của Ta
Dù nhiều cho mấy trắng tay lìa đời
Hãy tận hưởng, những gì mình có
Thời coi như, hạnh phúc là đây
Than thân trách phận mà chi
Thiếu dư, dư thiếu, mấy khi đủ đầy
Sống khỏe mạnh, là vàng là bạc
Sống bình yên, là đạt ước mơ
Biết đủ có thiếu cũng dư
Tiên là thanh thảng vô tư an nhàn
Phải đâu giàu có ngập tràn
Mà là hiểu rõ trường đời đến đi
Đi thời chẳng có cái chi
Hai bàn tay trắng mang đi được nào
Phật là xả bỏ não phiền
Phải đâu ham muốn uy quyền cao sang
Thánh là làm chủ Lương Tâm
Phải đâu tranh bá tóm thâu sự đời
Bình yên khỏe mạnh đủ rồi
Tùy theo phúc đức lộc Trời ban cho
Có tài góp sức dựng xây
Cho non cho nước âu ca thanh bình
Kiếp người thoáng chốc qua liền
Có chi mà phải lỵ phiền trần ai
Giàu Nhân giàu Đức mới hay
Cái giàu, giàu mãi mai sau ngàn đời
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————-
