SỢ AI
Trên đầu Ta có Cha
Dưới chân Ta có Mẹ
Phong ba dù rét lạnh
Mãi vững lòng bước đi
***
Ta đi về Nguồn Cội
Đâu còn sợ cái chi
An vui và tự tại
Sanh tử là trò vui
***
Lương Tâm, không thay đổi
Chân Tâm, không sanh tử
Chân Tánh, vẫn thường như
Thể Tánh luôn Bình Đẳng
Độc Lập và Tự Do
Vì Mê không thức tỉnh
Nên có cảnh xin cho
Lương Tâm, thường làm chủ
Tài vận chứa ba kho
Thường hằng luôn đầy đủ
Cần gì xin với cho
Tam thiên nhà Ta ở
Vũ trụ cảnh vườn hoa
Tu chẳng qua chưa rõ
Rõ thông rồi vui nha
Cái vui, vui vui mãi
Vô tận, tận hà sa
Chân Tâm và không bỏ
Chân Tánh Ý chẳng xa
Lương Tâm, luôn làm chủ
Vũ trụ nầy, mấy ai qua
***
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————-
