LẠC BƯỚC ĐƯỜNG TRẦN

LẠC BƯỚC ĐƯỜNG TRẦN

Ta đã dạo chơi, chốn nhân gian
Ngờ đâu ở mãi, tận muôn thu
Cõi trời mất dấu, đường trở lại
Bờ giác là đâu, giữa mịt mù
***
Luân hồi khốn khổ, ôi nhiều kiếp
Vay trả, trả vay, nợ với nần
Lẫn quẩn xoay vần, không lối thoát
Buộc ràng, ràng buộc, mãi không xong
***
Nhiều đời nhiều kiếp, bao khốn khó
Làm Ma âm cảnh, cả muôn thu
Chờ được đầu thai, là khó lắm
Còn về thiên giới, tận xa xăm
Bao nỗi mịt mờ, không lối thoát
Cầu Trời chỉ lối, để đầu thai
***
Nay được làm người, nơi trần thế
Kiếp nầy Ta phải, ráng cố công
May ra trở lại, miền thiên giới
Nhớ lắm quê trời cả vạn năm
***
Rời khỏi thiên đàng, đà lâu lắm
Lạc bước đường trần, lạc tối tăm
Trải qua bao kiếp, chua, chát, đắng
Luân hồi sanh tử, ngán tận xương
***
Danh lợi phu du, Ta đã ngán
Tranh giành cho lắm, được gì đâu
Trắng tay, tay trắng, đi với đến
Của Thiên trả Địa, có bao lâu
Mãn trần, hồn vẫn là Ma đói
Âm cảnh chốn trần, những khổ đau
***
Kiếp nầy, Ta quyết tu đến bến
Buộc ràng, duyên nợ để trôi qua
Tìm lại những gì, Ta đã mất
Chân Tâm Chân Tánh, với Lương Tâm
***
Cửa Trời, đâu phải là xa lắm
Vì Ta mê muội, những tối tăm
Nay Ta, đã rõ đường siêu thoát
Về Nguồn là tới, chốn Bồng Lai
Quê trời, nhớ lắm xa nhiều kiếp
Giả biệt trần gian, khổ vạn năm
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————

Leave a Reply