QUÁN TRỌ TRẦN GIAN
Quán trọ trần gian, vốn tạm thời
Giàu nghèo khốn khổ, cũng thế thôi
Giàu tạm, nghèo tạm nơi cõi thế
Mãi mê lạc Cội, khổ chơi vơi
***
Mịt mù tăm tối, khi lìa thế
Hồn biết về đâu, khổ vạn đời
Luân hồi sanh tử, muôn vạn kiếp
Như thuyền không bến, lạc ngàn khơi
***
Sa đọa luân hồi, không hề dứt
Dặm đường lữ khách, những tả tơi
Đâu phải xuôi tay, là chấm hết
Nghiệp Ác mang rồi, khổ ôi ôi
***
Lo đời, lo mãi không hồi kết
Hồn lạc Cội nguồn, hồn chơi vơi
***
Hồn biết về đâu, muôn vạn lối
Hồn theo ác nghiệp, đọa càng sâu
***
Trần gian cõi tạm, lìa mất gốc
Xác đã mất rồi, hồn biết về đâu
***
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————-
