AI XUÔI
Ai xuôi vào kiếp luân hồi
Chính ta gieo nghiệp để rồi đọa sa
***
Nhất là lạc mất Lương Tâm
Chạy theo dục vọng sai lầm biết bao
***
Nào ai mà hại Ta đâu
Chính Ta mê muội gieo nhân chẳng lành
***
Nhân nào quả nấy luật Trời
Gieo toàn điều ác phải đành họa mang
***
Không ai dẫn dắt Ta đi
Chính là nghiệp lực tự Ta gieo trồng
***
Luật Trời luôn mãi công bằng
Gieo ác sa đọa ấy là tự nhiên
Thiện gieo trở lại cõi tiên
Tự mình tạo lấy nào ai cho mình
***
Người mà lạc Cội lạc Nguồn
Cái nhân mất Gốc phải đành bơ vơ
Người mà vững Cội, không mong
An vui hạnh phúc giàu sang, sang giàu
***
Làm người tiểu phú do cần
Giàu sang tột đỉnh là phần do Thiên
***
Do Thiên không phải tự nhiên
Theo đường nhân quả thờ tôn Cha Trời
Thờ Trời, Trời Đải Trời dời
Trời cho phú quý đời đời vinh hoa
***
Giàu, nghèo, nào phải ai ban
Cúng dường bố thí giàu sang đời đời
***
Làm ác, thời ác cho mình
Biết bao tai họa gập ghình tai ương
Hành Thiện, thời Thiện trả công
Được nhiều phúc báo muốn chi cũng thành
***
Luật Trời định Luật rõ ràng
Ai làm nấy chịu, có làm có ăn
Luân hồi cũng thế mà thôi
Gieo ra ác nghiệp phải đi luân hồi
***
Nếu như thiện nghiệp gieo trồng
Lương tâm làm chủ luân hồi còn đâu
***
Rõ đường rõ lối Ta đi
Khổ, vui, siêu, đọa do Ta chính mình
Muốn lên thiên giới cõi trời
Về Nguồn về Cội khó gì siêu sanh
Ai xuôi ai khiến Ta đâu
Do mình tất cả, Đọa, Siêu, do mình
***
Trong mỗi con người chúng Ta, ai cũng có Chân Tâm Chân Tánh, Lương Tâm.
Nhưng có người nhận ra, Sống theo Chân Tâm Chân Tánh Lương Tâm, gọi là Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Người không nhận ra, thường hành động trái ngược lại Lương Tâm, gọi là Phàm Phu Chúng Sanh. Nếu đi vào hành ác, gọi là Ác Quỷ, Tà Ma.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————————–
