AI ƠI
Ai ơi bỏ Cội mà chi
Bởi gì bỏ Cội đọa sa khốn cùng
U minh tăm tối Linh Hồn
Đi vào khốn khổ không còn bình yên
***
Hãy nên về Cội quy Tông
An vui hạnh phúc siêu sanh thiên đàng
***
Cũng vì Lạc Cội lạc Nguồn
Muôn đời vạn kiếp khốn cùng lao đao
***
Tại ai nầy hỡi tại sao
Bởi do mất Gốc chuyển xoay linh hồn
***
Phải nên hiểu rõ con đường
Muốn vui thời phải về Nguồn tựa nương
***
Đường lành gặt hái giàu sang
Chính là vững Cội vinh quang đời đời
Cội Nguồn mà bỏ đi rồi
Họa tai kéo đến khó thời bình an
***
Đường trần bể khổ mênh mang
Nếu không vững Cội lênh đênh cuộc. đời
Được gì nầy hỡi lìa Nguồn
Bơ vơ lạc lõng chốn trần bơ vơ
***
Về Nguồn muôn sự điều nên
Làm đâu được đó thăng hoa cuộc đời
***
Ác nghiệp cũng biến tan dần
Linh Hồn nhẹ bổng an lành an vui
Mãn trần trở lại quê tiên
An vui hạnh phúc trường sanh vĩnh hằng
***
Ngộ rồi vững Cội đường lành
Tự Ta làm chủ, cuộc đời của Ta
***
Trí khai huệ mở sáng soi
Cội Nguồn Ta bước Trời Cha tìm về
***
Mặc tình thiên hạ khen chê
Lòng Ta đã vững không chi bận lòng
***
Bỏ Nguồn lạc lối sai đường
Cái khôn đánh mất, u mù u minh
Mặc ai phỉ bán chê bai
Lòng Ta đã vững Thiện xây vạn tòa
Cội Nguồn, Nguồn Cội Ta ngồi
An vui tự tại vạn đời an vui
Ai ơi bỏ Cội mà chi
Để rồi khốn khổ đọa sa luân hồi
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————–
