LẦM ĐƯỜNG LẠC LÔI
Có người cho chị bao đồng
Cội Nguồn, Nguồn Cội, mắc gì chị lo
***
Chị rằng em quá ngây thơ
Cội nhà không giữ lơ mơ không còn
Đi vào nô lệ tàn đời
Tan nhà nát cửa biết thời nhờ ai
***
Chi bằng con gái con trai
Ông già bà cả thi nhau giữ gìn
Cội Nguồn, Nguồn Cội, nước mình
Càng bền càng vững thời càng bình yên
***
Cội Nguồn chối bỏ sao nên
Bất trung bất hiếu nghĩa nhân đâu còn
***
Cội nguồn dân tộc bao đời
Của toàn Dân Tộc, đâu thời riêng ai
***
Người nào tôn kính thờ tôn
Ấy là con cháu hiếu trung sáng ngời
***
Sức mạnh đoàn kết về Nguồn
Giặc thù không đánh tìm đường tự lui
***
Chị đây mới tuổi ba mươi
Vẫn còn thừa sức làm nên danh vàng
***
Không như em thích lụy quỳ
Bỏ Nguồn, bỏ Cội, theo Tàu, theo Tây
Phúc phần không cánh mà bay
Lắm đều tai nạn xảy ra thình lình
***
Chị đây thấu rõ ngọn ngành
Bất trung bất hiếu chẳng thành cái chi
Thành người kém trí vô ơn
Sống nhờ quả nước, quên ơn người trồng
***
Nên em xa Cội lìa Nguồn
Trở thành bất hiếu còn gì đức nhân
Khuyên em nhìn nhận Tổ Tông
Thành người có nghĩa công dân Việt Nòi
***
Kế thừa di chí Vua Hùng
Xứng dòng xứng giống con Rồng cháu Tiên
***
Mai sau trí đã lớn khôn
Thành nhân, hiểu nghĩa, rõ thông Cội Nguồn
Giống như người chị bây giờ
Tôn vinh Nguồn Cội kế thừa Cha Ông
Dù cho đất lỡ trời nghiêng
Không quên Nguồn Cội vững yên tất lòng
***
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————————————–
