CÒN GÌ ĐỨC NHÂN
Nước non có Cội có Nguồn
Có Ông Quốc Tổ Vua Hùng dựng non
Sao mà không nhớ lại quên
Còn gì nhân đức, đức nhân con người
Trở thành ma, quỷ, yêu tà
Hiếu, trung, đánh mất khó mà nên danh
Luân hồi trở lại súc sanh
Ấy là nhân quả chạy đâu luật Trời
Lạc Nguồn lạc Cội ê chề
Chiến tranh loạn lạc đói nghèo điêu linh
Hi sinh vô lối hi sinh
Tương tàn một cội anh em đồng bào
Thương cho con cháu Tiên Rồng
Thương cho dân chúng lạc Nguồn thương cho
Mồ hoang đầy những cỏ xanh
Pha màu tan tóc biết bao đau buồn
Đi vào nô lệ khốn cùng
Lập lờ bao chuyện nực cười khôn ngu
Dập dềnh nước cuốn bèo trôi
Thế thời, thời thế như vôi bạc màu
Cái công bỏ Cội chẳng nhìn
Chỉ là công cốc còn gì công lao
Hành động trái ngược lương tâm
Đi vào mất Gốc hết mong về trời
Rồng Tiên chung Cội chung Nguồn
Xưa nay là thế Đồng Bào anh em
Sao mà chẳng nhớ lại quên
Đi vào tăm tối, tối tăm mịt mù
Đói nghèo lạc hậu khốn cùng
Biết bao tai họa dập dồn biết bao
Bỏ Nguồn lạc Cội ngu ngơ
Hiếu, trung, nhân, nghĩa tan tiêu chẳng còn
Đọa sa địa ngục luân hồi
U mê lạc lối, lạc vào súc sanh
Hãy mau thức tỉnh ăn năng
Quy Tông nhận Tổ mà lên thiên đàng
Bỏ Nguồn bỏ Cội không nhìn
Hiếu trung đánh mất còn gì Đức Nhân
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————–
