LINH HỒN BẤT DIỆT
Từ khi hồn sanh ra
Cho đến tận hôm nay
Trải qua vô số vô tận
Vô biên hà sa ức kiếp
Hồn nào đâu có chết
Cho đến tận mai sau
Mãi là bất tử trường sanh
Bởi vì tâm vô minh
Nên hồn đâu có biết
Tưởng rằng mình có chết
Đi vào tử cùng sanh
Mới sợ hãi khiếp kinh
Ấy là vì còn vô minh
Hồn không bao giờ chết
Nhưng do hồn hành ác
Khi thân xác mất đi
Hồn liền bị chuyển xoay
Đọa vào tam đồ khổ
Chịu hành hình mổ xẻ
Chịu hành hạ nướng quay
Cảnh móc ruột moi tim
Ôi đau đớn vô biên
Do hành ác mà ra
Từ vô thỉ đến nay
Vô lượng mỗi kiếp đời
Xác mất rồi đi tiếp
Hồn không thêm không bớt
Chỉ mê ngộ mà thôi
Hồn khi bừng tỉnh giấc
Rõ biết mình là ai
Tâm minh tâm kiến tánh
Nhận rõ mình bổn lai
Không còn sanh tử nữa
Bổn nguyên chân Như lai
An vui và hạnh phúc
Cho đến tận ngày mai
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————
