HỌA, PHÚC
CÓ CĂN
Lạc Nguồn thời mãi u mù
Đi vào sanh tử đọa đày trầm luân
U minh tăm tối u minh
Lạc vào ác đạo thành yêu quỷ tà
Vững Nguồn thời họa cách xa
Vững Gốc thời lại nở hoa phúc lành
Tu hành vững Cội vững Nguồn
Mau thành chánh quả mau thành Phật, Tiên
Tu mà lạc Cội luống công
Khó mong thành đạo khó mong về trời
Ở đời cuộc sống ở đời
Vững Nguồn vững Cội mọi điều thành công
Chân lý là vậy xưa nay
Mất Gốc còn Gốc, hiển bày luật Thiên
Định luật tồn sinh, tiêu vong
Tự mình rõ lối mới mong đạt thành
Vững Nguồn, Lạc Cội hai đường
Một thành, một bại xưa thời như nay
***
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————————-
