LONG HOA THI TẬP – SẤM KINH – BÀI 52:  TẤM TUỒNG HỀ

LONG HOA THI TẬP
SẤM KINH
BÀI 52:  TẤM TUỒNG HỀ
1
Ngẫm cái sự đời, thật gớm ghê
Bỏ Nguồn phá Cội, tấm tuồng hề
Bất nhân bất nghĩa, tuồng gian ác
Thế mà cũng lắm, kẻ người mê
Tuồng đời lạc Cội, tuồng mây khói
Phật, Tiên, nhìn thấy, cũng phải ghê
Cáo, chồn, rắn, sói, thi nhau hát
Hát bài chung kết, họa thảm thê
2
Tu cầu tu lợi, với tu mê
Tu đến ngàn năm, trở thành hề
Bỏ Tâm cầu Phật, cho là đạo
Người mê chẳng rõ, dám nào chê
Chạy theo ảo tưởng, cho là mật
Gốc đã mất ròi. Cành tái tê
Bỏ Gốc mất Nguồn, tìm danh lợi
Lợi đâu không thấy, tai họa no nê
3
Theo danh theo lợi, theo ngoại bang
Tưởng ấy là vinh, cảnh địa đàng
Rơi vào nô lệ, thời mới biết
Làm thân trâu ngựa, thở cùng than
Cũng tại lạc Nguồn, xa Cội Gốc
Cơ đồ sự nghiệp, cảnh nát tan
Nghịch Thiên, mà lại mơ xanh tốt
Tiêu đời thời có, ý tưởng hoang
4
Thế sự trò đời, lắm trái ngang
Dẫn người lạc Cội, cũng xưng quan
Xưng Thần, xưng Thánh, xưng Bồ Tát
Tuồng hề trần thế, giả y chang
Tấm tuồng kết thúc, vào hồi kết
Phước đâu không thấy, họa đeo mang
Khốn nguy, nguy khốn, nghèo với khổ
Họa chồng lên họa, họa nóng rang
5
Thế thời, thời thế cảnh âm u
Mất Gốc thành ra, cảnh rối bù
Thắng mù dẫn dắt, mù thêm nữa
Đã ngu giờ lại, càng thêm ngu
Cha Ông lại bỏ, thờ người lạ
Cho rằng tận tị, lắm công phu
Thiện ác lấn chen, chung với chạ
Anh hùng lạc đạo, lạc muôn thu
6
Ai tự đem mình, phán xét không
Hiếu trung sao lại, bỏ Cha Ông
Nghĩa nhân sao chẳng, tôn thờ Cội
Mất Gốc lạc Nguồn, cho rằng thông
Quốc Tổ Vua Hùng, nào có nhớ
Chánh Thân Chánh Mẫu, bỏ trôi sông
Cha Trời Địa Mẫu, không nghĩ đến
Lạy Ma lạy Quỷ, gọi rằng Ông
7
Tổ Tiên Tạo Hóa, Cội Cha Ông
Cội Gốc Sanh Linh, thể Đại Đồng
Tổ Tiên, nào phải cao vài thước
Mà là rộng lớn, khắp hư không
Một niệm thiện lành, Trời hay biết
Ác vừa dấy khởi, họa kết bông
Nhân nào quả nấy, âu khó thoát
Lưới trời lồng lộng chẳng lọt mảy lông
8
Sống không nhớ Cội, sống chơi vơi
Sống lìa Cội Gốc, sống họa đời
Ai ban sự sống, cho ta sống
Cớ sao quên Cội, chẳng nhớ Trời
Tu hành lìa Cội, vong Bổn Gốc
Khác gì nước cuốn, lục bình trôi
Tu mãi tu hoài, không đến đích
Dã tràng công cốc, mãi xa xôi
9
Nước non, non nước tự ngàn xưa
Có người khai lập, mới nên ngơi
Phải đâu tự có, mà giành giật
Thành ra tai họa, khắp mọi nơi
Sống phải biết Nguồn, và biết Cội
Thái bình an lạc, phúc lên ngôi
Gắng bó keo sơn, tình đồng loại
Ngoại xâm khiếp sợ, tự xa bay
10
Sống mà bỏ Cội, sống ích chi
Quỳ lạy tà ma, được cái gì
Sống cúi sống luồn mang tủi nhục
Tự do không có, lạc lối đi
Lạc vào nô lệ, không lối thoát
Nhà tan cửa nát, cảnh chí nguy
Phải khôn phải hiểu, thời mới tốt
Lời dạy Cha Trời, chớ ngại nghi
11
Dù cho giàu có, với quyền huy
Kiếp sống vong ân, có ra gì
Gốc bỏ không nhìn, thờ Gốc khác
Tội đà rõ tội, đáng khinh khi
Dòng giống Rồng Tiên, không nhớ tới
Biến thành chồn cáo, gốc đa nghi
Nguồn Cội Tổ Tông, thành loài khỉ
Con Trời không muốn, muốn con beo
12
Người đời bỏ Cội, ta không quên
Chỉ quên cặn bã, chẳng lâu bền
Thế thời, thời thế không minh chính
Kẻ thời khốn khổ, lắm người rên
Chạy theo ngoại cảnh, vong bổn gốc
Họa chồng lên họa, họa lênh khênh
Bao lớp Cha Ông, trung với hiếu
Danh sáng muôn thu, đức lập nên
13
Làm Thầy cứu khổ, cứu muôn dân
Dẫn dắt lang thang, chốn đường trần
Nói Đạo, những chẳng phải là Đạo
Nói toàn mê tín với dị đoan
Dạy lành dạy đạo, mà bỏ Cội
Gốc mất không còn, cành lá tả tơi
Dạy người như thế, là tổn phước
Tu hoài tu mãi, chẳng đến nơi
14
Trách người sao chẳng có nghe lời
Là vì dẫn dắt, chẳng đến nơi
Dẫn dắt người đi không đúng chỗ
Lạc vào muôn ngã. Lạc chơi vơi
Dắc họ theo mình là tu dỏm
Đi vào bất chính, lạc ngàn khơi
Hãy dắt nhân loài về Cội Gốc
Công thành Đạo quả, cũng đến nơi
15
Rồng Tiên nhân loại, vốn xưa nay
Có Cội có căn, đã an bày
Mẹ Trời một bọc sanh nhân loại
Đại Đồng một Cội, năm màu da
Đạo Trời Đại Đạo, là đoàn kết
Hiệp hòa chung sống, Đạo tâm ta
Sống không mất Gốc, là trên hết
Vững Nguồn vững Cội, rạng âu ca
16
Cơ Tạo, vần xoay, nghĩ mà thương
Lên voi, xuống chó, cảnh đời thường
Đông tàn xuân đến, bao thay đổi
Giàu trở thành nghèo, họa tai ương
Thời thế đổi thay, người vui kẻ khổ
Đắng cay, sung sướng khó mà đương
Trời sanh Trời diệt, nào ai hiểu
Chỉ người hiểu rõ, mãi thuận Thiên
17
Non sông đất nước, biết bao người
Vì dân vì nước, hiến cuộc đời
Hết lòng phụng sự, cho Tổ Quốc
Tháng rộng năm dài, chẳng nghỉ ngơi
Ước mơ thế giới, không chinh chiến
An lạc thái bình, khắp mọi nơi
Lời Trời chỉ dạy, truyền rộng rãi
Phúc lộc tràn đầy, rạng an ngơi
18
Bao kẻ đã quên, giống Lạc Hồng
Nên thường ăn nói, những cuồng ngông
Phỉ bán Tổ Tiên, gieo khẩu ác
Làm phiền làm nhục, đến Tổ Tông
19
Thử hỏi rằng ai, có thấy không
Lũy hào đầy rẫy, những gai chông
Đêm khuya trổi dậy, vang tiếng súng
Trời lên nhìn rõ, xác mấy ông
Dám hỏi hi sinh, vì ai thế
Vì Nguồn vì Cội, vì non sông
Hay vì mất Gốc, sanh bè phái
Tưởng vinh hóa nhục, bẩn non sông
20
Đất Mẹ nghìn năm, đang yên lắng
Bom cày đạn xới, khắp trời đông
Nồi da nấu thịt, ôi thảm thiết
Lệ trào máu đổ, tù, cùm, gông
21
Cảnh trần tục lụy, mãi lao đao
Bao nỗi ngu si, rất hổn hào
Tổ Tiên, Tiên Tổ, sao phỉ bán
Hiếu trung còn mất, tu là sao
22
Tu bỏ Cha Ông, là tu hú
Tu xuống âm tào, chốn địa lao
Uổng một kiếp người, nơi trần thế
Tu hành tiến hóa, chẳng là bao
Càng tu càng tuột, càng xuống hố
Tu mãi tu hoài, vướng lao đao
Khá khuyên, mau hãy tìm về Cội
Nhận tổ quy Tông, Đạo mới cao
23
Kinh nầy vốn thật sâu xa
Chỉ cần hiểu được một câu cũng lành
Huống chi đọc tụng thuộc lòng
Kết thành trí huệ mọi điều rõ thông
Lên ngôi phúc báo chân Ông
Vạn đời muôn kiếp giàu sang tột cùng
Sống đời danh tiếng lẫy lừng
Thân tướng xinh đẹp ai nhìn cũng ưa
Gia đình dòng họ an vui
Cháu con hòa thuận công danh rỡ ràng
Cầu tài cầu lộc đều thành
Trăm may nghìn mắn cầu gì cũng linh
Huống chi in ấn chép biên
Cúng dường bố thí phổ truyền rộng ra
Ông Bà Cha Mẹ siêu thăng
Về trời hưởng phước an vui vĩnh hằng
Bản thân thành Thánh, thành Thần
Thành Tiên, thành Phật về trời an vui
Kinh nầy đọc tụng thường đêm
Quỷ Thần phù hộ Thánh Tiên phù trì
Quyền năng Thiên ý lời Trời
Đi vào tận độ Linh Hồn, Hồn Linh
Chỉ cần nghe được một câu
Hồn Linh siêu thoát siêu thăng Linh Hồn
Trở về thiên giới an lành
An vui hạnh phúc vĩnh hằng an vui
Kệ Rằng
Sống mà bỏ Cội, sống ra chi
Sống chẳng lương tâm, sống ích gì
Sống trái đạo người, Cha Ông bỏ
Sống quên ơn Tổ, sống ngu si
Sống trái lương tâm, lòng thêm thẹn
Phô bày hiểu đạo, ấy thấy kỳ
Sống sao cho phải, là con cháu
Quên Cội bỏ Nguồn, sống ra chi
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————-

Leave a Reply