THỨC TỈNH ĐI
Phá Nguồn phá Cội, lắm rủi ro
Sống trong tai họa, những âu lo
Khổ chồng lên khổ, bao tai họa
Chẳng được cái chi, đọa càng sâu
Tỉnh đi thức tỉnh, nhìn sự thật
Phá Nguồn phá Cội, khổ lao đao
Còn Nguồn còn Cội, là vui nhất
Sống đời tự tại, chẳng sầu đau
***
Tỉnh đi thức tỉnh, nhìn thế sự
Lặng nhìn thiên hạ, cảnh chơi vơi
Là do mất Gốc, đời ly loạn
Không Nguồn không Cội quỷ ma xơi
Cái kiếp lạc Nguồn, kiếp tai họa
Thường là bao cảnh, bạc như vôi
Anh hùng lạc Đạo, lìa bỏ Cội
Hết mong trở lại chốn quê tiên
***
May mắn được làm người
Ta mong đợi điều gì
Đạt Đạo và bình an
Không còn cảnh đọa sa
Trở về quê thiên giới
An vui và hạnh phúc
Trở thành Phật, Thánh, Tiên
Phá Nguồn là chấm hết
Phá Cội là đi tiêu
Uổng công tu ức kiếp
Cuối cùng chẳng được chi
Thức tỉnh đi, thức tỉnh đi
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————
