TỈNH NGỘ
Giờ tôi mới hiểu được rằng
Trần gian cõi tạm vô thường trường thi
Một là tiến hóa đi lên
Trở về thiên giới an vui vĩnh hằng
Hai là sa đọa luân hồi
Triệu muôn ức kiếp khốn cùng tử sanh
***
Tôi khép lại, những mê say cuồng nhiệt
Trở về Nguồn, tạm biệt những cuồng si
Dứt âu lo, dứt buồn phiền mỏi mệt
Hại linh hồn, ôm lấy để mà chi
***
Giờ tôi quá rõ thế gian
Chỉ là cõi tạm luyện tu linh hồn
Nên tôi khép lại những gì
Cuồng si sa đọa lạc vào đọa sa
***
Tâm yên lắng, bình tâm nhẹ bổng
Như ngàn mây, thong thả tự do
Không còn phiền muộn âu lo
Không còn sa đọa an vui an lành
***
Quê tiên như thấy rất gần
Phật, Tiên, Thánh, Chúa, đắc thành là đây
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————–
