TỈNH NGỘ
Từ khi thù hận, bỏ buông trôi
Thấy lòng nhẹ bổng, nhẹ cái tôi
Nỗi niềm cay đắng, không còn nữa
An vui hạnh phúc, đẹp biết bao
Phiền não không còn, trong tâm khảm
Thấy rõ tương tai, tận xa xôi
Giờ ta mới hiểu, đường nhân quả
Thăng trầm sướng khổ, cũng do ta
Lấy ân trả oán, lìa bể khổ
Thiện lành nẩy nở phúc hà sa
***
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————-
