THẮP SÁNG MÀ ĐI
Trời rét quá, đã làm run cơn gió
Cảnh nước non, im lặng bóng người đi
Cây chịu tang, trên lá cành trắng xóa
Ai mời Đông, Đông gieo rét mà chi
Hay huyền cơ, đã làm nên như thế
Làm cho người, luôn tiến hóa nghĩ suy
Nếu đã thế, thời trách ai chi nữa
Tự chính mình, thắp sáng để mà đi
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————
