CÂU CHUYỆN SỐ 1

NỤ CƯỜI THOẢI MÁI

Ông Tám Nhị, đi Thái Lan vừa về tới nhà con cái đứa lớn, đứa nhỏ mừng rỡ chạy ra đón. Tám Nhị cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Bước xuống xe trên tay Tám Nhị vừa xách, vừa cầm trông có vẻ nhiều quà hơi nặng.

Con cái thấy Cha xách nhiều quà đứa nào đứa nấy hớn hở nói để con xách bớt cho, nhất là con gái út hăm hở đòi xách cái nầy cái kia. Bước vào nhà Ông Tám thở phào nhẹ nhỏm như trút hết cơn mệt nhọc đi đường.

Con gái út tên Hạnh đòi quà nhanh hơn các anh chị: Quà của con đâu ? Tám Nhị ôm bé Hạnh vào lòng nói: Quà cục cưng của Ba đây nè. Ông thò tay vào xách lấy ra một món đồ chơi thứ xịn có lẽ rất đắc tiền, trông đẹp mắt vô cùng.
Bé Hạnh vưa nhìn thấy món quà thời mừng rỡ reo lên: Con thương Cha quá.

Bé Hạnh say sưa nhìn món đồ chơi rồi ngước nhìn Cha hỏi: Người Thái Lan ba đầu sáu tay phải không Cha ?
Tám Nhị nghe con hỏi lấy làm ngạc nhiên, nhưng rồi cũng trả lời: Họ có ba đầu, sáu tay gì đâu, họ cũng như mình thôi con à, đôi khi còn thua người Việt nữa là khác.

Bé hạnh nói: Họ đâu hơn gì người Việt mình, thế sao họ giỏi dữ vậy, cái gì cũng hơn hẳn Việt Nam, thậm chí món đồ chơi Cha mua về cho con, Việt Nam mình cũng chưa làm được, tại sao vậy hả Cha ?

Tám Nhị nghe con hỏi thở dài nói: Người Thái họ có Nhân Quyền, Dân Chủ, tự do, còn Việt Nam mình thời không con ạ. Người Thái họ tự do bay nhảy, tự do mưu cầu hạnh phúc, tự do sáng tạo sáng tác không cần phải xin ai, thi nhau mà phát triển văn minh.

Người Việt Nam mình lại khác như con chim bị nhốt trong lồng.

Bé Hạnh nói: Con hiểu rồi Người Việt Nam bị trói chân, còn người Thái thời thoải mái mà chạy. Người Việt Nam bị bó tay, nên làm cái gì cũng xấu, người Thái tay chân không bị bó cột. Nên chạy lẹ hơn người Việt Nam, nắn nót tạo ra cái gì cũng xinh cũng đẹp phải không Cha ?

Cả nhà nghe bé Hạnh nói thế thời nhịn không được mà cười ồ lên. Bé Hạnh cũng cười theo nói: Con nói đúng quá phải không ? Những người đi đường nghe gia đình Tám Nhị cả nhà cười vui vẻ thời xầm xì, nhà Tám Nhị không biết trúng mánh gì mà vui dữ quá.
* * *

Câu chuyện Nụ Cười Thoải Mái đến đây là kết thúc
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn