VINH NHỤC ĐÂU XA
Rộng lớn nhất, là tình thương yêu
Tai hại nhất, là ganh với ghét
Yên ổn nhất, vẩn là tình đoàn kết
Làm cho đời, luôn tươi thắm đơm hoa
Hạnh phúc nhất, chính là lòng vị tha
Buồn tẻ nhất, là sống đời vô cảm
Một tâm hồn, tối tăm niềm thê thảm
Chỉ biết mình, và cũng chỉ biết ta
Một cuộc sống, giữa bãi chốn tha ma
Tội ác nhất, là hại dân hại nước
Phản giống nòi, tâm địa gian hung ác
Ác danh trùm, vạn kiếp cũng chẳng phai
Bất hạnh nhất, là bỏ qua truyền thống
Quên Cội nguồn, quên non sông Nguồn Gốc
Để rồi mang, số kiếp mãi long đong
Đẹp đẻ nhất, chính là lòng yêu nước
Yêu Cội Nguồn, yêu Tổ Quốc non sông
Ai quên Nguồn Cội Cha Ông
Ta về Nguồn Cội theo chân Vua Hùng
Kế thừa Văn Hóa Cội Nguồn
Dựng xây đất nước biển trời Việt Nam
Lòng lớn nhất, yêu thương trên hết
Khốn nạn nhất, tàn sát anh em một nhà
Vinh nhục đâu ở xa là
Ở ngay trước mắt, ở mà lòng Ta
Thương yêu lòng sẽ nở hoa
Hại nhau lòng sẽ mở ra ngục tù
Phúc , Họa cũng tại lòng người
Nhục, Vinh cũng tại do mình mà thôi
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn.
