NỖI BUỒN, BUỒN MÃI
Dập dìu đàn bướm bay sang
Nỉ non tiếng suối, nhớ con sông dài
Rừng thu màu lá nhóm vàng
Bơ vơ chiếc lá,lìa cành rụng rơi
Bẽ bàng nước chảy bèo trôi
Thẹn thùng con nước lao xao gợn buồn
Trời xanh cao vút một màu
Xa xa thăm thẳm chân trời xa xa
Niềm riêng mây lại tìm mây
Mơ màng gió cũng đưa cây tâm tình
Thương yêu đất mãi nhìn trời
Bao la non nước gợn màu thẩm xanh
Buồn tênh con nhệnh giăng tơ
Nhệnh ơi, nhệnh hỡi, nhệnh chờ đợi ai
Vội vàng khói tỏa mây bây
Sơn khê phủ bóng,rừng cây đồng hành
Ngày xuân đàn én lại về
Thi nhau dệt mộng đón chào xuân sang
Sau làng lúa đã gặt xong
Thiu Thiu đồng nội trắng phau đàn cò
Ngọn đèn mờ tỏ xốm làng
Lắng nghe chú dế dạo đàn gọi nhau
Vắng tanh mời cảnh quạnh hiu
Mặt trời xuống núi kéo theo ngày tàn
Tuyệt vời bao cảnh ngoằn ngoèo
Quanh quanh dốc dốc, đèo đèo mù sương
Hắt hiu quan cảnh đìu hiu
Sụt sùi chiếc lá giọt sương lệ nhoài
Trời xanh ngày lại trở về
Dập dìu cuộc sống, bộn bề rừng sâu
Chợ thành chen lấn, lấn chen
Ngổn ngang trăm mối , dọc ngang phơi bày
Thoắt nghe tiếng nhịp cung chày
Nhỏ to văng vẳng quê miền gần xa
Đường làng đồng ruộng lũy tre
Trong veo nước chảy, kìa ai sang cầu
Mặt trời lại gát núi đồi
Bâng khuâng vời vợi nhớ người bâng khuâng
Gió chiều cũng đã buồn thiu
Tuyệt mù cách trở quang san dặm ngàn
Người đi kẻ ở lệ tràn
Nỗi buồn, buồn mãi, nhớ người xa xăm
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
