THỨC TỈNH ĐI Ôi trần thế, một cuộc đời ngắn ngủi Chẳng bao lâu, thời bỏ xác lìa trần Hồn về đâu, có bao lần
THỨC TỈNH ĐI Ôi trần thế, một cuộc đời ngắn ngủi Chẳng bao lâu, thời bỏ xác lìa trần Hồn về đâu, có bao lần
NHỚ QUÊ THIÊN GIỚI Xế chiều tóc ngã màu sương Cuộc trần sắp mãn vấn vương làm gì Về Nguồn chọn sẵn đường đi Đường
LONG HOA THI TẬP CA- NHẠC 453 NÊN DUYÊN Lối về Cội Nguồn Trước lạ Sau rồi cũng quen Anh thường gặp em Lòng rộn
LONG HOA THI TẬP CA- NHẠC 452 NGÀY XƯA Ngày xưa Có một chàng trai Đốn củi kiếm ăn Cuộc đời nghèo xơ Mồ côi
ĐỌA SIÊU DO MÌNH Thế gian là chốn trường thi Phải đâu thiên giới an vui an lành Thế gian là cõi trường đời Vô
TỰ CỨU MÌNH Ráng về Nguồn Cội, tự cứu mình Thoát cảnh luân hồi, đặng trường sinh Đường trần bể khổ, đà thấy bến Không