BỪNG GIÁC NGỘ. Đọc kinh giáo, lòng tôi bừng giác ngộ Chỉ Vua Hùng, mới thật sự tối cao Người là con, của quyền năng
BỪNG GIÁC NGỘ. Đọc kinh giáo, lòng tôi bừng giác ngộ Chỉ Vua Hùng, mới thật sự tối cao Người là con, của quyền năng
LÒNG DÂN Lòng dân khi đã chán chê Coi như chế độ lâm nguy đến rồi Lòng dân đã dậy nhân quyền Đâu còn mê
DÂN NƯỚC, NƯỚC DÂN Người dân dễ gạt biết bao Vì dân là nước, dễ tin bị lừa Nhưng đừng thấy thế mà lầm Đến
THÁI BÌNH CA Đã mấy nghìn năm, sáng bừng ra Rồng Tiên phơi phới, ánh minh soi Dòng đời cũng trổ, mùa xuân mới Tự
DÂN KHỔ LẮM RỒI Nước non dân khổ lắm rồi Sao quan cứ mãi vô tình chẳng hay Khốn cùng dân oán dân than Vương,
LẼ PHẢI ĐÂY CHĂNG Tòa án lương tâm, đã bùng lên Không thể lặng im, nín với câm kêu oan nổi dậy, cùng đất nước