THÔI HẾT RỒI. Nhìn biển cả, mà lòng buồn man mác Sóng kêu gào, như đang nhớ đến ai Một màu xanh, hết rồi nguồn
THÔI HẾT RỒI. Nhìn biển cả, mà lòng buồn man mác Sóng kêu gào, như đang nhớ đến ai Một màu xanh, hết rồi nguồn
ÁNH XUÂN. Xấu tốt hai bên, đã rõ bày Tà không thắng Chánh vốn xưa nay Ánh sáng tới đâu, tan bóng tối Chính nghĩa
CỨU TINH DÂN TỘC Nước với non, phủ đầy tăm tối Biết nhờ ai, soi sáng dẫn đường Nếu không có, những người yêu nước
DÂN TRÍ CAO. Có lẽ bấy giờ, dân trí cao Hơn hẳn vua quan, cấp cỡ nào Nên dân mới thấy, phường mục nát Quan
KHÔNG NGOÀI Ý TRỜI. Mưu sự tại nhân Thành sự tại Thiên. Hết ngày rồi lại tới đêm Hết tròn tới khuyết lạ chi do
ÁNH SAO TRỜI Mỗi người mỗi ngọn đuốc soi Cho tan bóng tối, cho tiêu ác tà Mỗi người mỗi ánh sao trời Sáng bừng