TIÊU TAN NƯỚC NHÀ Bỏ Nguồn bỏ Cội mà chi Để cho non nước lâm li khổ sầu Còn Nguồn còn Cội an lành Tự
TIÊU TAN NƯỚC NHÀ Bỏ Nguồn bỏ Cội mà chi Để cho non nước lâm li khổ sầu Còn Nguồn còn Cội an lành Tự
CUỘC TRẦN Trăng buồn trăng biến lặn dần Nhường cho ánh sáng mặt trời hừng đông Đêm tàn để lại giọt sương Trăng đi để
HỠI NHỮNG AI Hỡi những ai, thức thời chán ngán Bước đường đời, u ám tối đen Trở về Nguồn Cội ẩn thân Kinh thơ
THẾ SỰ ĐỜI Đọc kinh ngẫm nghĩ thế sự đời Lăng xăng cuộc sống, muốn đứt hơi Xui thời thoáng chốc, đi tiêu sạch Ruộng,
QUÊN MÌNH VÌ DÂN Chúng ta dân tộc Việt Nam Hùng anh bao lớp Cha Ông sáng ngời Chúng ta con cháu Tiên Rồng Sợ
NHỚ VỀ ĐẤT MẸ Dù cho đi khắp chân trời Cũng luôn nhớ mãi đất trời quê hương Ôi quê hương, thân thương lai láng