NHỮNG CON NGƯỜI Những con người, làm nên lịch sử Là những người, bất tử muôn năm Tấm gương sáng, chiếu soi tất cả Cho
NHỮNG CON NGƯỜI Những con người, làm nên lịch sử Là những người, bất tử muôn năm Tấm gương sáng, chiếu soi tất cả Cho
THỨC TỈNH ĐI Ôi trần thế, một cuộc đời ngắn ngủi Chẳng bao lâu, thời bỏ xác lìa trần Hồn về đâu, có bao lần
NHỚ QUÊ THIÊN GIỚI Xế chiều tóc ngã màu sương Cuộc trần sắp mãn vấn vương làm gì Về Nguồn chọn sẵn đường đi Đường
ĐỌA SIÊU DO MÌNH Thế gian là chốn trường thi Phải đâu thiên giới an vui an lành Thế gian là cõi trường đời Vô
TỰ CỨU MÌNH Ráng về Nguồn Cội, tự cứu mình Thoát cảnh luân hồi, đặng trường sinh Đường trần bể khổ, đà thấy bến Không
LẼ ĐỜI Cái tình cái nghĩa còn lưu Cái nhân cái đức biết bao đẹp lành Đức nhân còn mãi theo mình Giàu nhân giàu