BỞI LẦM MÊ Tội ác gieo ra từ vô thỉ Gây bao tội lỗi bởi lầm mê Nhân nào quả nấy, luôn khốn khổ Đắm
BỞI LẦM MÊ Tội ác gieo ra từ vô thỉ Gây bao tội lỗi bởi lầm mê Nhân nào quả nấy, luôn khốn khổ Đắm
QUÊ HƯƠNG TÔI Dòng sông lấp lánh Hàng tre phủ bóng êm đềm Cánh đồng bộn bề Người nông dân ra đồng cày cấy Gái
DẠT DÀO QUÊ HƯƠNG Trời xanh xanh, đất xanh xanh Lúa ngô trải khắp, mây lành giăng giăng Dạt dào sông núi quê hương Ngọt
CHIỀU QUÊ Đồng ruộng mênh mông, những cánh diều Luống cày còn mới, gió hiu hiu Lác đác xa xa, người vài nhốm Lưa thưa
BẾN MỘNG HỒN QUÊ Bến mộng hồn quê, trên bến sông Người qua kẻ lại, mãi đúc đông Lòng xuân rộn rã, qua ánh mắt
CẢNH GIỚI NON NGÀN Cảnh giới non ngàn, giọt mưa sa Thác reo suối chảy, hoa đầy hoa Tiếng búa tiều phu, vang trong núi