LẼ THƯỜNG TÌNH Mới đó giờ đây, hơn bảy mươi Bệnh tật sanh ra, đến nực cười Thi nhau tàn phá, thân trần tục Ta
LẼ THƯỜNG TÌNH Mới đó giờ đây, hơn bảy mươi Bệnh tật sanh ra, đến nực cười Thi nhau tàn phá, thân trần tục Ta
MẤT ĐƯỜNG LÊN TIÊN Về trời heo hút dặm ngàn Là do lạc Cội mất đường lên tiên Dù tu muôn kiếp vô biên Cũng
THAM LAM ĐỂ MÀ CHI Trần gian là cõi tạm Tham lam để mà chi Tham nhiều thời sa đọa Về trời hết lối đi
THỬ NGHĨ XEM Nếu chúng ta, bỏ Nguồn bỏ Cội Thời là ta , khờ dại lắm sao Cây mất Gốc, làm sao tốt được
KẺ KHÔN ĐƯỢC MẤY Bây giờ không biết về Nguồn Ngày sau đánh mất con đường lên tiên Ở đời khôn, dại, ngu, điên Kẻ
CON ĐƯỜNG LỢI ÍCH VÔ TẬN Con đường về Nguồn, là con đường muôn nghìn lợi ích, phải nói là không thể nghĩ bàn. Lợi