KHÔNG DẠI GÌ Không dại gì, rời xa Nguồn Cội Mất Gốc rồi, lặng lội bơ vơ Biển trần vất vã gian nan Biết bao
KHÔNG DẠI GÌ Không dại gì, rời xa Nguồn Cội Mất Gốc rồi, lặng lội bơ vơ Biển trần vất vã gian nan Biết bao
NGẠI GÌ Theo bước Cha Ông có hại gì ? Sao ta không đến, trở ngại chi Hay là ta nghĩ chê phước ít Hay
LẬP CÔNG Cội Nguồn ca ngợi, phước dường bao Phỉ bán mà chi, rước họa vào Kính trọng Cha Trời, Trời che chở Truyền kinh
SỐ PHẦN DO NGƯỜI Cũng thời một kiếp con người Vương, quan, giàu có sang hèn khác nhau Khôn ngu dại dột thông minh Người
QUÊ HƯƠNG THÂN YÊU Tôi về quê hương Đi trên đường phố Đi qua làng xốm Cánh đồng nắng gió Cò bay trắng xóa Trong
QUANH QUANH DỐC ĐÈO Núi non trùng điệp chen nhau Đèo cao vách núi, lượn quanh trập trùng Bông lau phất phới dương cờ Hố