MỌC CÁNH ĐỂ BAY Hỡi nước hỡi non, hỡi gió mây Lòng ta cũng đã, đắm cùng say Say Nguồn, say Cội, say chân lý
MỌC CÁNH ĐỂ BAY Hỡi nước hỡi non, hỡi gió mây Lòng ta cũng đã, đắm cùng say Say Nguồn, say Cội, say chân lý
XUÂN ĐÃ VỀ RỒI Xuân đã về rồi, hoa nở hoa Niềm vui lan tỏa, khắp hà sa Dòng đời cũng đã, niềm hoan hỉ
LẠC CỘI RA CHI Thông phải thông, cho người kính bái Gốc mất rồi, cành lá héo khô Anh hùng lạc đạo khốn nguy Tả
HỮU DANH VÔ THỰC Tự xưng rằng, có tài có đức Mà quên đi, Cội Gốc Cha Ông Đức, tài như thế trống không Hữu
SÁNG NGỜI ÁNH ĐẠO Tâm cứu thế, sáng ngời ánh đạo Công đức nhiều, quả vị càng cao Vua Trời nhờ biết độ nhân Có
ĐỘ NHÂN VỀ TRỜI Chân Tâm, Chân Tánh tự nhiên Hiệp vào Nguồn Cội hư vô khắp cùng Tìm chi cho mệt lạc đường Tự