DẮT NHAU Hãy dắt nhau đi, trở về trời Vào trong Nguồn Cội, đã đến nơi Không còn lưu lạc, bao đày đọa Cho đời
DẮT NHAU Hãy dắt nhau đi, trở về trời Vào trong Nguồn Cội, đã đến nơi Không còn lưu lạc, bao đày đọa Cho đời
NỖI VẤN VƯƠNG Đất nước quê hương, nhớ biết bao Giờ đây đổi mới, đẹp làm sao Bến hẹn sông hò, luôn đông đúc Sắc
NGỢI CA ĐỜI ĐỜI Đọc kinh thơ, con liền cảm xúc Ơn đức người cứu nước cứu non Chỉ người đủ sức chuyển xoay Làm
MẢNH ĐỜI THƯƠNG ĐAU Hoàng hôn dần lịm tắt Đêm lại về em ơi Bao cơn sầu sống dậy Bao cảnh đời chơi vơi Cánh
QUÊ TRỜI Về Nguồn về Cội, để về trời Quê hương thiên giới, chính quê người Hồng trần cõi tạm, đâu thể ở Cũng phải
QUỐC TỔ TRỞ VỀ Từ khi Quốc Tổ về trời Mấy ai nói được con Rồng cháu Tiên Từ khi dựng nước tới nay Có