RỒI SẼ VỀ ĐÂU Kiếp trần nào phải dài lâu Mới đó mà đã bạc đầu trắng phau *** Cái lo, lo mãi không thôi
RỒI SẼ VỀ ĐÂU Kiếp trần nào phải dài lâu Mới đó mà đã bạc đầu trắng phau *** Cái lo, lo mãi không thôi
CÓ CHI LÀ Thế gian cõi tạm, có chi là Đắm mùi trần tục, hại cái Ta Có không, không có, đời như mộng Chạy
AI XUÔI Ai xuôi vào kiếp luân hồi Chính ta gieo nghiệp để rồi đọa sa *** Nhất là lạc mất Lương Tâm Chạy theo
AI ƠI Ai ơi bỏ Cội mà chi Bởi gì bỏ Cội đọa sa khốn cùng U minh tăm tối Linh Hồn Đi vào khốn
TÌM NƠI GIẢI THOÁT Thế thời, thời thế, những nhục vinh Khốn khổ gian nan, lắm sự tình Chỉ có về Nguồn, là giải thoát
GIÁ TRỊ VÔ BIÊN Những phép mầu, đâu xa ôi gần nhất Bao giá trị, hiếm có ở trên đời Không về Nguồn, không thể