TỈNH ĐI Ai mà hơn được Ông Trời Nghịch chi cho khổ vạn đời khốn nguy Thuận Trời có phải hơn không An vui hạnh
TỈNH ĐI Ai mà hơn được Ông Trời Nghịch chi cho khổ vạn đời khốn nguy Thuận Trời có phải hơn không An vui hạnh
CẢM ƠN NGƯỜI TRUYỀN GIÁO Đã lâu rồi, tôi sống được bình yên Quên bao nỗi, ưu phiền thời quá khứ *** Và tôi đã,
CẢM THẤY YÊN LÒNG Bể trần bể khổ mênh mông Đời con cảm thấy chơi vơi lạc loài *** Nay con cảm thấy yên lòng
ĐỔI ĐỜI Đọc những lời kinh Nhớ người truyền dạy Tâm nay giác ngộ Càng nhớ ơn Thầy Trở về Cội Nguồn Nhớ ơn dìu
TU MÙ Tu mù chẳng rõ đường đi Càng tu càng đọa biết chi cơ trời Lạc Nguồn lạc Cội để rồi Luân hồi sanh
MỘT ĐƯỜNG DUY NHẤT Muốn về trời, đâu có dễ mẹ ơi Theo Tôn Giáo, mà hành sai Thiên Ý Tu vạn đời, cũng khó