BẤT NGỜ Cứ tưởng đâu rằng, nước Việt Nam Đọa đày khốn khổ, mãi lầm than Nào hay Rồng Tiên, bừng sống dậy Sáng ngời
BẤT NGỜ Cứ tưởng đâu rằng, nước Việt Nam Đọa đày khốn khổ, mãi lầm than Nào hay Rồng Tiên, bừng sống dậy Sáng ngời
HAI ĐƯỜNG THIỆN ÁC Cuộc đời gẫm lại, chẳng ra sao Chớp mắt trôi qua, được chi nào Tất cả chỉ là, cơn ảo mộng
MỌC CÁNH ĐỂ MÀ BAY Vận nước đến rồi, vận cơ may Cho ta mọc cánh, để mà bay Văn Hóa Cội Nguồn, ta làm
TRỔ ĐỨC NHÂN Hồi bước về Nguồn, trổ đức nhân Làm theo di chí, của Cha Ông Ngẩn cổ cao đầu, nhìn khắp cõi Tiên
ĐỊA LINH VŨ TRỤ Ta vốn sống, trên Địa Long vũ trụ Thời coi như Trời chọn đã lâu rồi Một đất nước, nhân tài
TRÍ NHÂN Đã là người, hiểu sâu về trần thế Thời góp phần, cứu vớt khắp nhân sinh Dẫu biết rằng, mình chỉ là hạt