TA và NGƯỜI Người là từ Mẹ sanh ra Ta là một mảnh Giác Linh Cội Nguồn Thể Xác cùng với Linh Hồn Thường là
TA và NGƯỜI Người là từ Mẹ sanh ra Ta là một mảnh Giác Linh Cội Nguồn Thể Xác cùng với Linh Hồn Thường là
CÔNG ĐỨC THÙ THẮNG Chỉ cần chúng Ta không quên Cội Nguồn, tôn kính Cội Nguồn, thời coi như chúng Ta đã tu rồi, mà
CÓ SỢ GÌ ĐÂU Tôi vẫn thường truyền giáo Truyền ngày đêm xông xáo Tôi có sợ gì đâu Dù hố thẩm non cao Một
ĐƯỜNG XA LUÂN HỒI Xưa nay lời dạy Cha Trời Trần gian bể khổ khó thời bình yên Trường thi khảo đảo liên miên Thiên
MẠNH DẠNG LÊN Cứ mạnh dạng, nói lên điều chánh kiến Cũng là điều, tích đức với tu nhân Những khổ đau, thường là do
BIẾT PHẢI VỀ ĐÂU Mênh mông mênh mông Trời cao đất rộng Biết phải về đâu Nếu không về Cội Bơ vơ đày đọa Lạc