HẾT MONG VỀ TRỜI Tiên với phàm, cũng con người trần tục Phật với Chúa, cũng xác thịt phàm trần Khác nhau ở chỗ giác
HẾT MONG VỀ TRỜI Tiên với phàm, cũng con người trần tục Phật với Chúa, cũng xác thịt phàm trần Khác nhau ở chỗ giác
SAI LẦM LẠC LỐI Tu hành tu mãi, chẳng đến đâu Lẫn quẫn sa chân mãi với sầu Phước chẳng thấy đâu, thêm tai họa
GIÁC NGỘ NHẬN RA Bổng nhiên giác ngộ nhận ra Trần gian cõi tạm đến đi lẽ thường Đời người chớp mắt qua liền Bận
CÒN CHI ĐÂU Cội Nguồn ôi chí quý Anh nở bỏ đi rồi Lòng em buồn tiếc nối Kiếp bọt bèo nổi trôi Anh xa
CHẲNG Ở ĐÂU Lạc Nguồn lạc Cội, mãi tìm cầu Lạc vào tăm tối, cảnh đêm thâu Quên người dựng nước, quên Quốc Tổ Gốc
NGUYÊN NHÂN Nguyên nhân ta gặp khổ đau Vì ta gieo ác gieo nhân chẳng lành Nguyên nhân tăm tối mê mờ Vì ta rời