AN NHIÊN TỰ TẠI Vũ trụ tam thiên, vốn là nhà Thiên đàng cực lạc, những vườn hoa Tự do tự tại, là trên hết
AN NHIÊN TỰ TẠI Vũ trụ tam thiên, vốn là nhà Thiên đàng cực lạc, những vườn hoa Tự do tự tại, là trên hết
THƠ AI TẶNG Thơ ai tặng, làm hồn Tôi ngây ngất Lời diệu êm, như mật ngọt dâng trào Dòng thơ Cội, dòng thơ Nguồn
SÁU TRẦN GIẢ TẠM Sáu trần giả tạm, vốn xưa nay Có đó rồi không, mãi an bày Như bóng trong gương, không thật có
ĐẠO SẼ THÀNH Hành theo Lương Tâm, đạo sẽ thành Xưa nay là thế, phúc thường sanh Trái ngược Lương Tâm, là tội lỗi Luân
TỰ MÌNH ĐỨNG DẬY Đã ngã xuống, thời tự mình đứng dậy Và vượt qua, nỗi lo sợ trong lòng Phải mạnh mẻ, đương đầu
ĐÂU PHẢI TU Bỏ Nguồn bỏ Cội, đâu phải tu Quên Tổ quên Tiên, cảnh tu mù Văn Hóa Cội Nguồn, luôn giữ lấy Sửa