BÁO THỨC Gà đã gáy, nhưng trời còn đen tối Nhưng tiếng gà, đã báo thức bình minh Hãy dậy đi, những người con yêu
BÁO THỨC Gà đã gáy, nhưng trời còn đen tối Nhưng tiếng gà, đã báo thức bình minh Hãy dậy đi, những người con yêu
VÔ ÍCH Nỗi lo lắng, bằng thừa càng vô ích Lạc Cội rồi, thời đánh mất tựa nương Kìa trước mắt, là con đường lầy
HÓA GIẢI Tuy cuộc sống, ẩn tàn bao điều xấu Lấy Đức Nhân, luôn chăm bón cho đời Liền hóa giải, bao hận thù tăm
LẠC LOÀI Thuyền rời bến, không về bến nữa Bởi mất Dân, trôi nổi lênh đênh Dân là Cội Gốc nước non Dân là chỗ
VỀ ĐÂU Chợ tan rồi, Dân về nhà Dân nghĩ Quan lạc Nguồn, Quan biết sẽ về đâu Vậy mới biết, Dân còn Quan tươi
THỨC TỈNH Một Dân Tộc, mất đi nền Nguồn Cội Thời coi như, lặng lội chốn gian nan Cảnh đất nước, lầm than theo năm