DỨT ĐI NỖI SỢ Trở về Nguồn, cho Ta sức mạnh Đọc kinh, thơ, nỗi sợ tiêu tan Làm cho an lạc Hồn Linh Trở
DỨT ĐI NỖI SỢ Trở về Nguồn, cho Ta sức mạnh Đọc kinh, thơ, nỗi sợ tiêu tan Làm cho an lạc Hồn Linh Trở
CHỜ ANH VỚI Nhìn thấy em từ trong Nguồn Cội Như vầng trăng, mát dịu vô biên Như ngàn hoa, tràn đầy vẻ đẹp Giữa
LỜI RU CỦA MẸ Thuở thơ sinh nhỏ dại nằm nôi Nghe tiếng hát, lời ru của Mẹ Dần quen lần, cảm nhận lời ru
CHỈ LÀ GIẢ TẠM Trần gian cõi tạm ai ơi Đồng Bào một bọc hại nhau làm gì Ai ơi về Cội về Nguồn Xóa
HÃY VỀ VỚI MẸ Tìm con khắp nẻo hồng trần Tìm con lạc Cội khắp cùng thế gian Con ơi con có thấy nghe Bóng
TRỞ LẠI TRẦN GIAN Từ khi Quốc Tổ về trời Nước non gặp phải bao lần gian nguy Nhất là sau mấy nghìn năm Ở