LONG HOA – THI TẬP
CA NHẠC
BÀI 1017: QUY LUẬT TỰ NHIÊN
Mượn thân
Thời phải trả thân
Linh hồn còn mãi
Mỗi lần Ta đi
Ta đi
Tìm lại nguồn vui
Trở về Nguồn Cội
Đến nơi nhà mình
Hoa sen
Chân Tánh Ta ngồi
Cánh sen tỏa sáng
Rạng ngời Lương Tâm
Về Nguồn
Nhận lại Tổ Tông
Bổn lai diện mục
Rõ thông tỏ tường
Minh tâm
Kiến tánh đã rồi
Tâm như Nhật Nguyệt
Thường hằng sáng soi
Phá tan
U tối vô minh
Soi đường nhân thế
Cứu nguy Linh Hồn
Thoát ra
Sanh tử luân hồi
Không còn sa đọa
Ngục tù trầm luân
Tự nhiên
Ra khỏi càn khôn
Chấp mê thời phải
Vùi chôn luân hồi
Bao nhiêu
Định luật Ý Trời
Phải tường phải tận
Mới thời thoát ra
Định luật
Lợi hại do Ta
Khổ thời cũng Luật
Sướng ra Luật Thầy
Gieo nhân
Bất chính sa lầy
Gieo nhân chân chính
Đong đầy vinh hoa
Phạm luật thời vào
Thông Luật thời ra
Luật là Thầy
Luật cũng là Ma
Con dao hai lưỡi
Tùy nghi mà dùng
Gieo nhân thiện
Thời lên trời
Gieo nhân ác
Đời đời trầm luân
Cũng thời
Nhân Quả luật thiên
Thế mà hai cảnh
Đọa, siêu, khôn lường
Người thường
Luôn mãi lầm đường
Gieo nhân gặt quả
Không nhìn nhận ra
Phật, Tiên,
Thánh chúa hà sa
Cỡi thuyền định luật
Vượt qua bể trần
Vượt qua
Sanh tử đọa đày
An vui tự tại
Vĩnh hằng an vui
***
Mượn thân
Thời phải trả thân
Linh hồn còn mãi
Mỗi lần Ta đi
Ta đi
Tìm lại nguồn vui
Trở về Nguồn Cội
Đến nơi nhà mình
Hoa sen
Chân Tánh Ta ngồi
Cánh sen tỏa sáng
Rạng ngời Lương Tâm
Về Nguồn
Nhận lại Tổ Tông
Bổn lai diện mục
Rõ thông tỏ tường
Minh tâm
Kiến tánh đã rồi
Tâm như Nhật Nguyệt
Thường hằng sáng soi
Phá tan
U tối vô minh
Soi đường nhân thế
Cứu nguy Linh Hồn
Thoát ra
Sanh tử luân hồi
Không còn sa đọa
Ngục tù trầm luân
Tự nhiên
Ra khỏi càn khôn
Chấp mê thời phải
Vùi chôn luân hồi
Bao nhiêu
Định luật Ý Trời
Phải tường phải tận
Mới thời thoát ra
Định luật
Lợi hại do Ta
Khổ thời cũng Luật
Sướng ra Luật Thầy
Gieo nhân
Bất chính sa lầy
Gieo nhân chân chính
Đong đầy vinh hoa
Phạm luật thời vào
Thông Luật thời ra
Luật là Thầy
Luật cũng là Ma
Con dao hai lưỡi
Tùy nghi mà dùng
Gieo nhân thiện
Thời lên trời
Gieo nhân ác
Đời đời trầm luân
Cũng thời
Nhân Quả luật thiên
Thế mà hai cảnh
Đọa, siêu, khôn lường
Người thường
Luôn mãi lầm đường
Gieo nhân gặt quả
Không nhìn nhận ra
Phật, Tiên,
Thánh chúa hà sa
Cỡi thuyền định luật
Vượt qua bể trần
Vượt qua
Sanh tử đọa đày
An vui tự tại
Vĩnh hằng an vui
***
Tự nhiên
Ra khỏi càn khôn
Chấp mê thời phải
Vùi chôn luân hồi
Bao nhiêu
Định luật Ý Trời
Phải tường phải tận
Mới thời thoát ra
Định luật
Lợi hại do Ta
Khổ thời cũng Luật
Sướng ra Luật Thầy
Gieo nhân
Bất chính sa lầy
Gieo nhân chân chính
Đong đầy vinh hoa
Phạm luật thời vào
Thông Luật thời ra
Luật là Thầy
Luật cũng là Ma
Con dao hai lưỡi
Tùy nghi mà dùng
Gieo nhân thiện
Thời lên trời
Gieo nhân ác
Đời đời trầm luân
Cũng thời
Nhân Quả luật thiên
Thế mà hai cảnh
Đọa, siêu, khôn lường
Người thường
Luôn mãi lầm đường
Gieo nhân gặt quả
Không nhìn nhận ra
Phật, Tiên,
Thánh chúa hà sa
Cỡi thuyền định luật
Vượt qua bể trần
Vượt qua
Sanh tử đọa đày
An vui tự tại
Vĩnh hằng an vui
***
Phật, Tiên,
Thánh chúa hà sa
Cỡi thuyền định luật
Vượt qua bể trần
Vượt qua
Sanh tử đọa đày
An vui tự tại
Vĩnh hằng an vui
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————–
