LONG HOA – THI TẬP
CA NHẠC
BÀI 1008: NẾU CÓ THỂ
Nếu có thể
Tôi sẽ lại quay về
Nền Nguồn Cội
Nền Cha Ông Ta đó
Mấy nghìn năm
Đầy khí phách hùng anh
Mãi tìm cầu
Hướng ngoại đã bấy lâu
Cảnh chơi vơi
Sống cuộc đời khốn khó
Đời mịt mù
Tăm tối chẳng tương lai
Nghe tiếng ru
Của vô thường vạn lối
Cảnh đường trần
Thường bạc trắng như vôi
Bao con đường
Thường dẫn vào tăm tối
Để con người
Lạc lối cảnh đọa sa
Cho cuộc đời
Luôn mập mờ bít lối
Luôn phập phồng
Nhìn thấy những bóng ma
Cảnh phù du
Với con tim lạnh giá
Bao khổ sầu
Bao tai nạn chẳng tha
Run lẫy bẩy
Trong cảnh đời nguy khốn
Nỗi xót xa
Qua từng tháng từng năm
Đời liên miên
Dẫy đầy bao dông tố
Bến là đâu
Thuyền vùi dập tả tơi
Điều tất yếu
Là quay về bờ giác
Bến Cội Nguồn
Bờ giác của Ông Cha
Thoát bể trần
Và siêu về thiên giới
Mãi an vui
Và chấm dứt đọa sa
***
Nếu có thể
Tôi sẽ lại quay về
Nền Nguồn Cội
Nền Cha Ông Ta đó
Mấy nghìn năm
Đầy khí phách hùng anh
Mãi tìm cầu
Hướng ngoại đã bấy lâu
Cảnh chơi vơi
Sống cuộc đời khốn khó
Đời mịt mù
Tăm tối chẳng tương lai
Nghe tiếng ru
Của vô thường vạn lối
Cảnh đường trần
Thường bạc trắng như vôi
Bao con đường
Thường dẫn vào tăm tối
Để con người
Lạc lối cảnh đọa sa
Cho cuộc đời
Luôn mập mờ bít lối
Luôn phập phồng
Nhìn thấy những bóng ma
Cảnh phù du
Với con tim lạnh giá
Bao khổ sầu
Bao tai nạn chẳng tha
Run lẫy bẩy
Trong cảnh đời nguy khốn
Nỗi xót xa
Qua từng tháng từng năm
Đời liên miên
Dẫy đầy bao dông tố
Bến là đâu
Thuyền vùi dập tả tơi
Điều tất yếu
Là quay về bờ giác
Bến Cội Nguồn
Bờ giác của Ông Cha
Thoát bể trần
Và siêu về thiên giới
Mãi an vui
Và chấm dứt đọa sa
***
Cảnh phù du
Với con tim lạnh giá
Bao khổ sầu
Bao tai nạn chẳng tha
Run lẫy bẩy
Trong cảnh đời nguy khốn
Nỗi xót xa
Qua từng tháng từng năm
Đời liên miên
Dẫy đầy bao dông tố
Bến là đâu
Thuyền vùi dập tả tơi
Điều tất yếu
Là quay về bờ giác
Bến Cội Nguồn
Bờ giác của Ông Cha
Thoát bể trần
Và siêu về thiên giới
Mãi an vui
Và chấm dứt đọa sa
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————–
